Hoắc Kỳ nghe nàng hỏi chỉ cười: "Trẫm thà rằng nàng nghe những cái này, còn hơn để nàng tại hậu cung nghe những lời đồn nhảm nhí đó."
Đôi mày đẹp của Tịch Lan Vi nhẹ nhàng nhướng một cái: "Sớm biết thế này... thần thiếp không ngăn cản Bệ hạ trừng trị các nàng."
Nguyên nhân của lời đồn này phải nói đến chuyện nàng bị bắt cóc trên đường đến Quân Sơn. Sau khi nàng hồi cung đương nhiên là không thể tránh khỏi việc bị nói xấu, dù ít hay nhiều, nói trước mặt hay nói sau lưng đều có... Đương nhiên nàng có nghe được mấy câu. Hoắc Kỳ nghe được chuyện này liền muốn phạt nặng bọn họ nhưng nàng không thể không ngăn cản hắn.
Lần này không giống những lần trước chỉ biết gây sóng gió không có chừng mực, lần này... Có lẽ bọn họ hiểu rõ nàng được sủng ái đến mức độ nào nên những lời đồn thổi lần này truyền đi với tốc độ rất chậm rãi, thực sự có lời đồn, nhưng muốn tra rõ do ai thả ra lại không dễ dàng.
Cũng chính vì vậy nếu như Hoắc Kỳ tức giận trừng phạt cung phi thì không khác gì quạt gió thêm củi, chỉ khiến lời đồn càng chân thật càng lan rộng thêm thôi. Dù sao những lời đồn nhảm này cũng không phải là chuyện lớn, nhưng nếu Hoắc Kỳ trừng phạt bọn họ khiến cho hậu cung không yên bình thì chỉ cần truyền ra ngoài sẽ thành nàng là yêu phi họa quốc, dùng tà thuật mê hoặc Hoàng thượng.
Chính vì vậy những lời đồi đại nhảm nhí bé nhỏ không đáng kể này cứ kệ cho bọn họ truyền, nếu như thật sự có ngày bọn họ khiến cho sự việc trở nên nghiêm trọng... Lúc đó trị tội bọn họ đương nhiên là danh chính ngôn thuận.
Nhưng chuyện này cũng khiến cho nàng không thể không đi gặp Sở Tuyên.
---
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


