Beta: Huệ Hoàng Hậu
Thịnh Phụ cách Trường Dương cũng không xa, bây giờ chạy trở về, nhất định có thể về tới trước buổi lâm triều.
Dọc theo đường đi, xe ngựa chạy nhanh, Giản Tiểu Sương còn có thể cưỡng chế tinh thần để không ngủ, Tịch Lan Vi bị Hoắc Kỳ ôm vào trong lòng lại không chịu nổi nữa.
Ngủ đến mê man, chỉ khi xe ngựa bị xóc nảy kịch liệt mới tỉnh lại một chút. Mỗi lần tỉnh lại, ý niệm đầu tiên đó là ngẩng đầu nhìn hắn. Hai ba lần như vậy trong lòng Hoắc Kỳ đã hiểu rõ, khi nàng vừa dịch chuyển lần nữa, hắn liền nói một tiếng: "Ta ở đây." Người trong lồng ngực thấp giọng "Ừ" một tiếng, lại tiếp tục ngủ.
...
Khi trở lại hoàng cung thì vừa đến giờ Dần, Tịch Lan Vi bị Hoắc Kỳ nhẹ nhàng lay tỉnh, nàng xoa xoa đôi mắt theo hắn xuống xe, trước mắt là Tuyên Thất điện.
"Nghỉ ngơi trước đi." Hoắc Kỳ ôn hòa cười, ôm lấy nàng cùng nhau bước lên bậc thềm.
Nàng không lo lắng nhiều nữa, đi vào tẩm điện, bước qua ngạch cửa, thấy Hoắc Kỳ đứng dậy từ bên cạnh lò nhỏ dùng để hâm nóng rượu, trên tay cầm bầu rượu, chỉ đổ ra một ly, đưa cho nàng: "Ngủ một giấc thật tốt, trẫm ở cùng nàng một lát, sau đó... phải đi lâm triều."
Giọng điệu rất bất đắc dĩ, có ẩn chứa ý xin lỗi, dường như bỏ nàng mà đi lâm triều như vậy là rất uất ức cho nàng. Tịch Lan Vi khẽ cười, uống một ngụm rượu nóng, gật đầu nói: "Bệ hạ yên tâm đi, thần thiếp không có việc gì."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


