Quản gia Vương muốn lên tiếng nhắc nhở thì đã không kịp nữa, ông đành nhắm mắt lại.
Lệ Phóng đứng trong nhà nhìn thấy cảnh này, trên mặt hiện lên một nụ cười đắc ý vì mưu kế đã thành công.
Đây chính là nghi thức chào mừng đặc biệt mà cậu ta đã dày công chuẩn bị cho cô!
Cậu ta như đã tưởng tượng ra dáng vẻ chật vật, ướt sũng như chuột lột của Dung Chiêu Ninh.
Thế nhưng ngay lúc này.
Dung Chiêu Ninh khẽ nghiêng bước, đột nhiên nhấc gối xoay người, tung một cú đá tuyệt đẹp và dứt khoát đạp thẳng vào cái xô nước.
“Á!”
“Á á!”
“Á á á!”
Ba tiếng hét thất thanh nối tiếp nhau lập tức vang vọng khắp phòng khách.
Chỉ thấy cái xô nhựa màu đỏ kia, không lệch đi đâu được, ụp gọn ghẽ lên đầu Lệ Phóng.
Hai người giúp việc đứng bên cạnh cậu ta cũng không tránh khỏi, bị nước hắt ướt sũng toàn thân.
Ba người nháy mắt bị tưới thành những con chuột lột.
Hệ thống: [Woa... Làm tốt lắm!]
Lệ Phóng: “!”
Quản gia Vương không thể tin vào mắt mình.
Ông dụi dụi mắt, rồi lại dụi mắt thêm lần nữa.
Ai đó hãy nói cho ông biết, người bị tạt nước sao lại trở thành cậu Ba vậy?
Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
Dung Chiêu Ninh khoanh tay trước ngực, đầy hứng thú nhìn cảnh tượng này.
Kiếp trước, Lệ Phóng chính là dùng chiêu này để chỉnh cô.
Lần đó cô không hề phòng bị, cho dù có né nhanh đến mấy vẫn bị tạt ướt hết cả người.
Lần này, cũng phải để cậu ta nếm thử mùi vị gậy ông đập lưng ông chứ!
Lệ Phóng lấy lại tinh thần, hất mạnh cái xô nước đập văng xuống đất.
Sau đó, cậu ta mang khuôn mặt bừng bừng lửa giận trừng mắt nhìn cô: “Con ranh, cô dám úp cái thùng rách này lên đầu tôi?”
Đôi mắt đó như muốn phun ra lửa!
“Ngại quá nhỉ!” Dung Chiêu Ninh nhướng mày, giọng điệu đầy vẻ cợt nhả: “Nếu có làm lại lần nữa tôi vẫn dám đấy, dù sao thì nghi thức chào mừng này, tôi khá là thích.”
“Phụt...” Quản gia Vương đứng bên cạnh cố nhịn cười.
Tên nhóc hống hách này, cuối cùng cũng có người trị được rồi!
“Cô cô cô...!” Tay Lệ Phóng chỉ thẳng vào mặt cô run lẩy bẩy, rõ ràng là tức giận không hề nhẹ.
Dung Chiêu Ninh ghét nhất là ai dùng tay chỉ vào mình, cô giơ tay gạt phắt tay cậu ta ra: “Sao, còn nhỏ tuổi mà đã mắc bệnh Parkinson rồi à?”
Lệ Phóng: “...”
Mẹ kiếp!
Cái miệng của con ranh này, sao còn độc hơn cả anh Hai nữa?
Lệ Phóng hít thở sâu vài hơi, mới từ từ xả được cục tức nghẹn trong lồng ngực ra.
Cậu ta đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt sũng lên, lúc này mới bắt đầu đánh giá cô gái trước mặt.
Phải nói rằng, người chị cùng cha khác mẹ này của cậu ta, trông đẹp hơn tất cả những cô gái mà cậu ta từng gặp trước đây.
Cho dù chỉ mặc chiếc áo phông trắng đơn giản phối với quần jean, cũng được cô mặc ra cái cảm giác của một thương hiệu lớn.
“Đúng là đồ nhà quê thô lỗ!” Lệ Phóng hừ lạnh một tiếng với cô: “Cô tên Dung gì... đúng không? Đã về nhà họ Lệ rồi, thì phải tuân theo quy định của nhà họ Lệ.”
Cậu ta hắng giọng, lại tiếp tục vỗ ngực: “Sau này trong cái nhà này, cô chính là người nhỏ nhất, còn không mau gọi một tiếng anh trai đi?”
Dung Chiêu Ninh nghe cậu ta lại dùng lời lẽ y hệt kiếp trước để gài bẫy mình, cô cười khẩy một tiếng: “Anh trai?”
“Đấy, thế mới phải chứ!” Lệ Phóng nhếch mép, sắc mặt vừa dịu đi vài phần.
Kết quả ngay giây tiếp theo, một cái tát giòn tan đã vung thẳng vào mặt cậu ta.
Hệ thống: [Má ơi, sướng nhân đôi luôn!]
Lệ Phóng: “?”
Quản gia Vương và người giúp việc sợ hãi đến mức lập tức nín thở.
“Tôi lớn hơn cậu nửa tuổi, cậu định làm bề trên của ai hả?” Giọng Dung Chiêu Ninh lạnh ngắt, cất bước định vượt qua cậu ta.
Lệ Phóng tức không chịu nổi, vươn tay tóm chặt lấy cổ tay cô.
Ánh mắt Dung Chiêu Ninh đột nhiên lạnh lẽo. Bằng một chuỗi động tác uyển chuyển trôi chảy, cô trực tiếp túm lấy cậu ta tung một đòn vật qua vai.
Dù sao thì cô đã muốn tẩn thằng nhóc này từ lâu rồi. Kiếp trước khi về nhà họ Lệ, thứ chó má này cũng không ít lần ức hiếp cô!
Cùng với một tiếng “bịch” trầm đục, thân hình cao lớn hơn một mét tám của Lệ Phóng trực tiếp nằm sõng soài trên mặt đất.
Quản gia Vương & người giúp việc: “!”
“Ối mẹ ơi ối mẹ ơi! Cậu Ba không sao chứ?” Hai người giúp việc vội vàng tiến lên hỏi thăm.
Lệ Phóng: Suýt nữa... hình như cậu ta thăng thiên luôn rồi?
Cậu ta thử cử động thân người, cảm thấy toàn bộ xương cốt như muốn rã rời.
Lệ Phóng đau đớn nhăn mặt nhe răng: “Nói nhảm! Đổi lại là hai người bị vật thử một lần xem có sao không? Còn không mau đỡ tôi lên?”
“Vâng vâng vâng...” Người giúp việc ấp úng đáp lời, hai người hợp sức đỡ cậu ta đứng dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
