Dừng một chút, giọng nói thiếu nghiêm túc của Lệ Hiển lại vang lên: “Cô đưa điện thoại cho bảo vệ đi, ta sẽ nói chuyện với cậu ta.”
Dung Chiêu Ninh đưa điện thoại về phía trước.
“Sếp Lệ, chào ngài! Tôi là Lý Trí Dũng thuộc bộ phận an ninh của khu dân cư.” Nhân viên bảo vệ đổi sang giọng điệu cung kính.
“Không có việc gì nữa tôi cúp máy đây.” Dung Chiêu Ninh nói xong, không đợi Lệ Hiển phản hồi, đã trực tiếp cúp máy.
Lệ Hiển ở đầu dây bên kia: “?”
Nhìn màn hình đã tối đen, ông ta lại ngây người một chút.
Sau đó ông ta không nhịn được mà chửi thầm: “Ê... cái con ranh vô phép tắc này, dùng xong rồi vứt bỏ luôn đúng không? Còn nữa... con ranh này, lúc nãy có phải nó dám gọi thẳng tên của ta luôn không?”
...
Dung Chiêu Ninh đăng ký thông tin cư dân và làm xong thẻ ra vào tại văn phòng ban quản lý, ánh mắt cô quét qua chiếc xe điện dùng để tuần tra của bảo vệ cách đó không xa.
“Xin chào, có thể phiền anh cử người đưa tôi về nhà được không?” Dung Chiêu Ninh mỉm cười với ban quản lý.
Khu biệt thự này rộng đến mức vô lý.
Kiếp trước cô kéo vali hành lý đi bộ gần nửa tiếng mới đến cổng nhà họ Lệ, làm cô mệt bở hơi tai!
Bây giờ cơ thể này, mặc dù đã kế thừa thể chất sau khi được cải tạo ở thế giới khác.
Nhưng... có phúc không hưởng thì đúng là kẻ ngốc!
“Được chứ! Tôi sẽ đích thân đưa cô về.” Người của ban quản lý vô cùng tận trách, lập tức đồng ý.
Vài phút sau.
Dung Chiêu Ninh đứng trước cổng một căn biệt thự sang trọng, trong đầu vang lên giọng nói của hệ thống.
[Ninh Ninh, xem ra bố của cô cũng giàu có phết nhỉ!]
Giọng điệu Dung Chiêu Ninh đều đều: “Giàu thì sao chứ? Tôi lớn ngần này tuổi rồi chưa được hưởng một đồng nào của ông ta cả.”
[Trước đây thì chưa được hưởng, nhưng sau này sẽ được hưởng mà!]
Dung Chiêu Ninh cười ngoài mặt nhưng trong lòng không cười: “Vậy tôi thực sự cảm ơn mi nhé!”
Kiếp trước khi trở về nhà họ Lệ, ông bố tồi này quả thực chưa từng để cô thiếu thốn chuyện ăn mặc chi tiêu.
Hơn nữa mỗi tháng còn đều đặn gửi 500 nghìn tệ tiền tiêu vặt.
Thế nhưng số tiền đó, lần nào chưa kịp ấm chỗ, đã bị mấy tên súc sinh kia bòn rút sạch sẽ không còn một xu.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Dung Chiêu Ninh nháy mắt trở nên lạnh lẽo.
Đúng lúc này, cánh cổng lớn cảm ứng của sân vườn từ từ mở ra từ hai phía.
Một người đàn ông trung niên mặc vest từ bên trong bước ra, ông tiến lên một cách cung kính: “Cô là cô Chiêu Ninh phải không?”
Người này là quản gia Vương của nhà họ Lệ.
Một tuần trước, ông đã biết tin từ trợ lý Cao Viễn rằng cô con gái mà ông chủ mới nhận về không lâu sẽ đến Bắc Kinh vào hôm nay.
Trước đây Cao Viễn luôn nói cô Chiêu Ninh có dung mạo cực kỳ xinh đẹp.
Hôm nay gặp mặt, quả nhiên còn nổi bật hơn cả những ngôi sao trên truyền hình.
Dung Chiêu Ninh thu hồi vẻ lạnh lẽo trong đáy mắt: “Là tôi!”
“Tôi là quản gia của nhà họ Lệ, tôi họ Vương!” Quản gia Vương sau khi tự giới thiệu, rất tự nhiên nhận lấy chiếc vali hành lý từ tay cô.
Ông nghiêng người dẫn đường: “Mời cô đi theo tôi!”
Hai người một trước một sau bước vào trong sân.
[Ninh Ninh cẩn thận, cậu em trai hờ của cô hình như sắp gây chuyện rồi!] Hệ thống lúc này đột nhiên nhắc nhở.
“Đừng hoảng!” Khóe miệng Dung Chiêu Ninh từ từ nở một nụ cười đầy tà mị.
Có người ngứa da, còn cô thì ngứa tay!
Trong nhà.
Một thiếu niên nhuộm tóc đỏ, đang cách một lớp cửa sổ sát đất, nhìn chằm chằm vào bóng người đang tiến lại gần bên ngoài.
Cậu ta vội vàng thúc giục: “Nhanh lên nhanh lên, cô ta sắp tới rồi kìa!”
“Cậu ba, cậu chắc chắn muốn làm như vậy sao?” Hai người giúp việc lộ vẻ khó xử, ngập ngừng lên tiếng.
“Dù sao thì... cô ấy cũng là chị của cậu, nếu để ông chủ biết chuyện này...”
“Một con ranh nhà quê, cũng xứng làm chị của tôi sao?” Lệ Phóng đầy vẻ mất kiên nhẫn, giọng điệu tồi tệ: “Bớt nói nhảm đi! Cứ làm theo lời tôi nói là được, nhanh lên!”
Người giúp việc yếu ớt “dạ” một tiếng, trong lòng mặc niệm cho Dung Chiêu Ninh ba giây.
Đi đến trước cửa biệt thự, quản gia Vương bỗng dừng bước.
Trên mặt ông lộ ra biểu cảm muốn nói lại thôi: “Cô cả...”
“Có chuyện gì lát nữa nói sau.” Dung Chiêu Ninh ngắt lời ông, đưa tay đẩy cánh cửa đang khép hờ.
Giây tiếp theo, một xô nhựa đầy nước đột nhiên từ trên khung cửa đổ ụp xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
