Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Lệ Hiển lại rơi trên khuôn mặt của ông cụ Lệ và bà cụ Lệ. Tiếp đó ông ta lại chỉ gà mắng chó: “Ít nhất tôi và mẹ nó, năm xưa là yêu đương đàng hoàng. 1. Tôi không ngoại tình, 2. Cô ấy cũng không chen chân vào hôn nhân của người khác.”
Lời này vừa thốt ra, ngoại trừ gia đình năm người bọn họ, sắc mặt của tất cả những người có mặt đều lập tức sầm xuống. Trong đó, sắc mặt của ông cụ Lệ và bà cụ Lệ đặc biệt khó coi.
[Ninh Ninh, cái miệng của ông bố cặn bã của cô chửi người nghe cũng sướng tai thật, cô xem mặt ông nội cặn bã của cô bị chọc tức đến mức xanh mét rồi kìa hahaha]
Nói xong, hệ thống lại bồi thêm một câu: [Ông ta sẽ không lăn ra bất tỉnh ngay lập tức chứ?]
Dung Chiêu Ninh: “...”
“Ông già mạng lớn lắm, không dễ lăn ra ngỏm thế đâu!”
[Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ông bố cặn bã của cô tuy tra, nhưng lại tra có nguyên tắc! So ra thì, ông nội cặn bã của cô và ông ta không cùng một đẳng cấp.]
Dung Chiêu Ninh: “Điều này cũng đúng!”
“Đồ khốn nạn!” Cùng với một tiếng quát giận dữ, ông cụ Lệ vung mạnh chén trà trong tay, đập thẳng về phía Lệ Hiển.
Lệ Hiển nhanh mắt nhanh tay né sang một bên, chén trà sượt qua ngay mang tai Dung Chiêu Ninh, sau đó đập mạnh vào kệ đồ phía sau.
“Con... con không sao chứ?”
Lệ Hiển vừa quan sát cô vừa hạ giọng bực bội nói: “Con bình thường không phải rất lanh lợi sao? Lão già ném đồ tới, sao con không tránh? Lỡ mà đập trúng con thì làm thế nào?”
Nếu chén trà đó thực sự đập trúng cô, đứa con nghịch ngợm này về nhà không làm ông ta vỡ đầu mới lạ?
Dung Chiêu Ninh giọng nhạt nhẽo: “Chỉ dựa vào ông ta? Còn lâu mới làm tôi bị thương được!”
“Được! Đứa vô lương tâm, là bố đây lo hão có được chưa?” Lệ Hiển suýt chút nữa bị dáng vẻ đó của cô chọc tức chết.
Bên kia, Lệ Tư Viễn vỗ lưng ông cụ Lệ để vuốt giận: “Bố... bố mau bớt giận, anh cả chắc chắn không phải cố ý nói những lời đó đâu.”
[Ọe... mùi trà xanh nồng nặc đến mức sắp tràn ra ngoài rồi được không?]
“Anh cả, không phải em nói anh, bố đã ngần này tuổi rồi, nếu lỡ làm bố tức ra bề gì thì phải làm sao?” Lệ Mộng Khiết cũng hùa theo bồi thêm.
Giọng điệu của bà ta tràn ngập sự trách móc.
Lệ Tư Viễn và Lệ Mộng Khiết là một cặp sinh đôi rồng phượng do cùng một mẹ sinh ra. Cả hai đều do bà cụ Lệ hiện tại sinh ra. Là anh em cùng cha khác mẹ với Lệ Hiển.
Chỉ có điều... Lệ Hiển chưa bao giờ thừa nhận thân phận của họ. Bởi vì ông ta chưa bao giờ quên, mẹ mình vì sao mà chết! Chấp nhận thân phận của kẻ thứ ba và cặp tạp chủng này, đồng nghĩa với việc phản bội mẹ mình.
Cho nên ông ta đối với ông cụ Lệ, cũng như ba mẹ con họ, luôn luôn căm thù đến tận xương tủy. Ngoại trừ bữa tiệc gia đình hàng tháng theo lệ, Lệ Hiển chẳng buồn liếc mắt nhìn lão già này một cái.
“Được rồi, các người cũng không cần ở trước mặt tôi diễn vở kịch cha hiền con hiếu nữa, các người diễn không chán, tôi xem cũng chán rồi.” Lệ Hiển tìm một chiếc ghế sô pha đơn ngồi xuống.
Ông ta vắt chéo chân, toát ra một vẻ lưu manh bặm trợn, hoàn toàn làm ra phong thái của một ông lớn.
“Anh anh anh... anh đúng là đứa con bất hiếu!” Ông cụ Lệ chỉ tay vào mặt ông ta, bàn tay không ngừng run rẩy. Có thể thấy ông ta đã tức giận không hề nhẹ.
Lệ Hiển mặc kệ sống chết của ông ta, quay đầu lại vẫy tay gọi người bên cạnh: “Chiêu Ninh, qua đây chào ông cụ một tiếng đi!”
Dung Chiêu Ninh bước tới hai bước: “Chào ông, cháu là cháu gái của ông, Dung Chiêu Ninh.”
Mặc dù cô không thích lão già này, nhưng xét về huyết thống, ông ta rốt cuộc vẫn là ông nội của cô. Việc chào hỏi một tiếng cô vẫn có thể làm được. Hơn nữa... tiếp theo cô còn phải moi đồ từ trong tay lão già này cơ mà!
Đối mặt với Dung Chiêu Ninh, sắc mặt của ông cụ Lệ cũng không khá hơn chút nào. Liếc cô một cái, ông ta cũng chỉ lạnh nhạt “ừ” một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

