Nam Bùi tới công ty Tống Cảnh Sâm tặng quà xong, lại ghé qua câu lạc bộ tìm quản lý Nguyễn, cuối cùng đến công ty giải trí tìm Trần Tự Hiểu.
Cậu biết quan hệ giữa ba vị nam chính chẳng hòa hợp chút nào, chỉ cần cố tình tặng nhầm quà, cốt truyện nhất định sẽ bị hư hại. Vì thế, cậu đã đưa nước hoa vốn định tặng Lục Bách Nhiễm cho Tống Cảnh Sâm, đưa cặp tài liệu định tặng Tống Cảnh Sâm cho Đoàn Hành, lại đưa tai nghe định tặng Đoàn Hành cho Lục Bách Nhiễm.
Làm xong hết tất thảy, hệ thống không khỏi kính phục trước sự to gan của Nam Bùi.
Đợi đến lúc ba vị nam chính bóc quà, phát hiện Nam Bùi không chỉ simp mỗi mình mình……
Nó cũng chẳng dám tưởng tượng đến cảnh tượng ấy nữa.
Tối hôm đó.
Sau đó, hệ thống chuyển tiền thưởng thành dữ liệu của thế giới này, lưu trong một tấm thẻ, tấm thẻ từ hư không xuất hiện trước mắt Nam Bùi.
Nam Bùi nhận thẻ, trong lòng cân nhắc xem bước tiếp theo nên làm thế nào.
“Bây giờ, ta còn một việc nữa phải làm……” Nam Bùi cụp mi mắt, nói, “Ta cần một người đóng giả làm người yêu của mình.”
Tuy hệ thống không rõ Nam Bùi định làm gì, nhưng nó biết cậu yêu cầu như vậy nhất định là có lý do. Vì thế, nó đưa ra ý kiến, “Hay là……cậu nhờ Hoắc Nghiêu giúp thử xem.”
Nam Bùi nghe vậy, hơi hơi ngẩn người, sau đó mở to hai mắt, “Hoắc Nghiêu? Mi chắc chắn anh ấy sẽ giúp ta hả?”
Hoắc Nghiêu là tổng tài cao không thể với đó, sao có thể đồng ý đóng giả làm người yêu của cậu được?
Hệ thống lại nói, “Hai người thuộc cùng một quyển tiểu thuyết mà, biết đâu anh ta lại đồng ý giúp đỡ thì sao?”
“Nhưng ta còn chưa biết quan hệ của ta với anh ấy trong truyện là gì.” Nam Bùi ngơ ngác nói, “Làm như vậy……liệu có ổn không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


