Buổi tối, Nam Bùi dọn dẹp xong đống quà, vốn định sáng sớm hôm sau mang đi tặng ba vị nam chính thì lại đột nhiên nhận được điện thoại của ba mẹ.
Nam Bùi tưởng họ muốn hỏi mình có dự định gì cho ngày lễ, nhưng ba mẹ lại nói rằng cậu để quên đồ ở nhà.
“Bức tranh con vẽ cho Hoắc Nghiêu lần trước, có phải để quên ở nhà không?” Nam Thành Thước có chút khó hiểu hỏi, “Cơ mà sao ba không biết dạo này con từng về qua nhà lần nào nhỉ?”
Nam Bùi cũng có chút kinh ngạc, cậu nhìn ba mẹ qua màn hình cuộc gọi video, nói, “Mấy bữa nay đúng là con không về qua nhà lần nào……sao có thể để quên đồ ở nhà được. Còn về bức tranh vẽ Hoắc Nghiêu kia… hiện đang được treo trong phòng sách của anh ấy mà.”
Ba mẹ Nam nghe vậy đều thoáng ngây người.
Lý Nhã nhìn Nam Thành Thước một cái, chần chừ giây lát mới hỏi, “Vậy có phải trước kia con từng vẽ bức tranh tương tự không?”
Nam Bùi nghe vậy càng thêm mơ hồ, lẽ nào trước khi cậu xuyên qua, nguyên chủ đã từng vẽ chân dung Hoắc Nghiêu rồi?
Nhưng cũng không phải, đây là thế giới được hợp thành từ ba quyển tiểu thuyết, trước khi dung hợp, ‘nguyên chủ’ căn bản không hề tồn tại, càng đừng nói tới quen biết Hoắc Nghiêu.
Dẫu sao cậu cũng sinh ra là vì ba vị nam chính, để mang đến may mắn cho họ mà.
Nếu như ba quyển tiểu thuyết không dung hợp, vậy cũng sẽ không có một người là cậu tồn tại.
“Này……” Nam Bùi nhíu mày, đầu óc nhất thời một mảnh hỗn loạn, “Dựa theo lý mà nói thì không thể có chuyện như vậy được.”
Lý Nhã giở bức tranh trong tay ra cho Nam Bùi xem.
Khoảnh khắc nhìn thấy bức tranh, Nam Bùi ngây ngẩn cả người.
Bức tranh này bất kể là phong cách, bố cục, hay nhân vật trong tranh……
Đều cực kỳ giống bức cậu vẽ cho Hoắc Nghiêu!
Ngoại trừ đôi chút khác biệt ở đường nét, thần thái, chi tiết của người mẫu, thì gần như đúc từ một khuôn với bức Nam Bùi vẽ kia.
“Bức tranh này được tìm thấy trong gác xép nhà mình.” Nam Thành Thước nhíu mày, nói với Nam Bùi, “Hôm nay giúp việc trong nhà sắp xếp đồ trang trí giáng sinh, không cẩn thận khiến nó rơi ra từ trong ngăn kéo ……”
Nam Bùi như là không nghe được lời ba mình nói, vẫn ngây người nhìn chằm chằm bức tranh trên màn hình điện thoại.
Người trong tranh ngồi trước một hàng giá sách, trong tay cầm một quyển, vẻ mặt nghiêm túc đọc, ánh mặt trời từ góc nghiêng bên cạnh hắt lên người anh, phác họa ngũ quan rõ nét trên mặt anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


