Một tuần sau, ‘Mưa sao băng tình yêu’ thuận lợi đóng máy.
Bởi vì sau khi phát sóng, bộ phim này đạt được rating rất tốt, nên được kéo dài thêm hai tập, dẫn tới thời gian đóng máy chậm hơn một chút so với dự kiến.
Độ hot của Lục Bách Nhiễm tăng cao, nên cảnh của y cũng được tăng thêm không ít.
Sau khi đóng máy, thanh tiến độ sự nghiệp của Lục Bách Nhiễm chạm mốc 50%, đồng nghĩa với việc con đường tới ngôi vị ảnh đế của y đã qua được một nửa.
Nam Bùi vô cùng vui mừng vì chuyện này, nên tại bữa tiệc đóng máy uống nhiều thêm vài chén. Lục Bách Nhiễm trông thấy, trong lòng dám chắc Nam Bùi vui vẻ như thế là vì mình.
Y nhịn không được cong môi, sau đó đè ép cảm xúc xuống, đi tới gần Nam Bùi, túm lấy cánh tay cậu, “Đừng uống nữa.”
Trong tay Nam Bùi còn đang cầm chén rượu, lực kéo từ cánh tay truyền tới khiến cậu thoáng ngây người.
Giây tiếp theo, Lục Bách Nhiễm nói với Nam Bùi, “Theo tôi tới chỗ này.”
Nam Bùi còn chưa kịp phản ứng, chén rượu trong tay đã bị đoạt đi, Lục Bách Nhiễm kéo tay cậu rời khỏi bữa tiệc.
Mọi người còn đang bận chúc mừng, không ai phát hiện hai người họ rời di.
Nam Bùi có chút kinh ngạc, hỏi Lục Bách Nhiễm, “Em muốn dẫn tôi đi đâu?”
Lục Bách Nhiễm không trả lời, chỉ tùy tiện nói, “Mấy món trong bữa tiệc tôi ăn không quen.” Sau đó, Lục Bách Nhiễm bắt một chiếc taxi, đọc địa chỉ cho tài xế.
Nam Bùi ngồi bên cạnh y, nhỏ giọng nhắc nhở, “Em đi ra ngoài thì nên đeo khẩu trang vào.” Khoảng thời gian này, độ nổi tiếng của Lục Bách Nhiễm tăng lên rất nhanh, đi tới đâu cũng bị người nhận ra.
Lục Bách Nhiễm xuống xe rồi mới đeo khẩu trang lên, dẫn Nam Bùi tới một khu phố sầm uất. Nơi này người tới người lui vô cùng nhộn nhịp, hai người thiếu chút nữa bị đụng phải. Giữa lúc chen chúc, Lục Bách Nhiễm đột nhiên vươn tay túm lấy cánh tay Nam Bùi, kéo cậu sát vào người mình.
Nam Bùi thoáng ngẩn người.
Không lâu sau, Lục Bách Nhiễm dẫn Nam Bùi tới trước một tiệm mì.
Ông chủ tiệm mì này là chỗ quen biết của Lục Bách Nhiễm, nhanh chóng dẫn hai người vào một gian phòng bao.
Ông chủ cười nói với Lục Bách Nhiễm, “Tiểu Nhiễm, lâu rồi mới tới nhỉ.”
Lục Bách Nhiễm gọi hai bát mì chiêu bài của tiệm, rồi cong môi, dịu dàng nói, “Vẫn giống hồi trước, thêm trứng nhé.”
“Để tôi thêm cho cậu hai quả, bây giờ cậu đã là người nổi tiếng rồi mà.” Ông chủ cười ha ha nói, sau đó rời khỏi phòng bao.
Nam Bùi tò mò hỏi, “Em hay tới đây à?”
Cậu đột nhiên phát hiện, mình chẳng biết gì về Lục Bách Nhiễm ngoại trừ những nội dung trong cốt truyện.
“Từng làm thêm ở đây.” Lục Bách Nhiễm uống ngụm nước, nói, “Tôi không thích mấy chỗ như tiệc đóng máy vừa rồi, hơn nữa anh còn bị nhiều người như vậy chúc rượu nữa…… nên mới muốn tới đây ăn.”
Giọng điệu của y bình tĩnh, như thể bộ phim thần tượng bạo hot kia chẳng liên quan gì tới mình, cũng không có tâm trạng chúc mừng.
Chuyện đột nhiên nổi tiếng cũng không khiến Lục Bách Nhiễm có bất kỳ thay đổi nào.
Mì rất nhanh đã được đưa lên, Nam Bùi nếm thử một miếng, mùi vị rất ngon, ông chủ còn đặc biệt thêm cho họ hai quả trứng nữa.
Ông chủ nói với Nam Bùi, “Cậu là bạn thân của Tiểu Nhiễm hả? Cậu nhóc này trước giờ chưa từng dẫn ai tới đây, tuy tính tình nó tốt, nhưng lại không quá thích giao thiệp với người khác……”
Ông chủ nhìn cách ăn mặc đậm mùi giàu xổi của Nam Bùi, trong lòng nghĩ, Lục Bách Nhiễm có thể làm bạn với người như này đúng là đáng ngạc nhiên thật.
Nam Bùi nghe vậy, không khỏi liếc nhìn Lục Bách Nhiễm.
Lục Bách Nhiễm cúi đầu ăn mì, không trả lời câu hỏi của ông chủ.
Nam Bùi có cảm giác, quan hệ của mình và Lục Bách Nhiễm đã xuất hiện thay đổi nhỏ nhoi. Nhưng lại giống như không hề thay đổi.
Ăn mì xong, Lục Bách Nhiễm chủ động trả tiền, sau đó dẫn Nam Bùi rời đi.
Có điều, lúc Lục Bách Nhiễm ra khỏi cửa quên không đeo khẩu trang, nên lập tức bị người đi đường nhận ra, mà gần đó vừa vặn có mấy phóng viên, hai người nhanh chóng bị vây lấy.
“Lục Bách Nhiễm kìa, mọi người mau nhìn.”
“Đẹp trai thật, đệt, còn đẹp trai hơn trên tivi nữa!”
“Ký tên cho tôi được không?”
Nam Bùi bị dọa nhảy dựng, cửa tiệm mì nhanh chóng bị chen đến nước chảy không lọt.
Lục Bách Nhiễm thấy tình hình không ổn, trực tiếp túm tay Nam Bùi, kéo cậu chạy sang hướng khác.
Đuổi theo phía sau là người qua đường, fan và paparazzi.
Nam Bùi bị kéo chạy, cũng không biết chạy tới đâu, chỉ cảm thấy đôi giày da mũi nhọn trên chân mình có thể rớt ra bất cứ lúc nào.
Thật lâu sau, hai người cuối cùng cũng thoát được khỏi đoàn người truy đuổi.
Lục Bách Nhiễm kéo Nam Bùi trốn vào một góc ngoặt, há to miệng thở dốc.
Nam Bùi mệt sắp chết, hai tay chống đầu gối, cong eo nói, “Anh hai à, lần…lần sau…… lần sau chúng ta đừng tới mấy chỗ như này nữa……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


