Mọi người bao gồm cả hệ thống đều rơi vào im lặng, bầu không khí rõ ràng hết sức ngượng ngập.
Nam Bùi dùng sóng điện não giao tiếp với hệ thống, nỗ lực cứu vãn tình thế, “Mi có thể biến trở về được không?”
Tên nhóc con kia chớp chớp đôi mắt vô tội, dùng sóng điện não trả lời, “Hệ thống biến hình có thời hạn, phải một thời gian nữa mới biến trở về được.”
Nam Bùi tức giận nói, “Không phải bảo đây là phần thưởng sau khi mở khóa 30% tiến độ à? Mi có chắc đây là phần thưởng không vậy?!”
Hệ thống nhỏ giọng đáp, “Cái này bổn hệ thống đâu quyết định được, hơn nữa, nếu như bổn hệ thống biến hình ngay tại đây, thì cốt truyện còn sụp đổ nhanh hơn là cậu trực tiếp tỏ tình với ba người tại chỗ đấy.”
Nam Bùi cố gắng khắc chế cảm xúc của mình, cậu không thể không thừa nhận lời hệ thống nói cũng có chút hợp lý.
Đoàn Hành triệt để ngây người.
Trừ ngây người cùng không dám tin ra, càng nhiều là cảm giác tức giận, khó chịu vì bị Nam Bùi dối gạt.
“……Nam Bùi!” Đoàn Hành nghiến răng, ngón tay nắm chặt thành quyền, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, “Năm năm trước anh mới bao nhiêu tuổi hả?? Lúc ấy anh còn đang học năm hai đúng không?! Thế mà anh……anh đã từng nghĩ tới hậu quả chưa vậy?!”
Nam Bùi bị giọng nói đầy ngập tức giận của Đoàn Hành dọa sợ, vội vàng giải thích, “Không, không phải……”
Nhưng mà, Đoàn Hành đã giận đến hai mắt bốc hỏa rồi. Cậu ta tiến lên trước một bước, nhìn thẳng vào Nam Bùi, gằn giọng hỏi, “Còn nữa, nếu đã xảy ra chuyện như vậy, sao còn giấu diếm tất cả mọi người chứ?”
Tống Cảnh Sâm đứng một bên, nhíu mày nhìn đứa nhỏ kia, cũng cất tiếng hỏi, “Người nhà họ Nam có biết chuyện này không?”
Lục Bách Nhiễm mím mím môi, đáy mắt ngoại trừ kinh ngạc, còn có mấy phần tình tự phức tạp. Y chầm chậm hỏi Nam Bùi, “Thế nên đây là lỗi lầm khi còn trẻ của anh sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


