Tống Cảnh Sâm tiến vào nhà thi đấu, gấp rút muốn tìm được Nam Bùi, vì thế đưa mắt nhìn khắp xung quanh kiếm tìm bóng dáng cậu.
Bỗng nhiên tầm mắt hắn bị hai người trên sâu khấu thu hút —-
Trên sâu khấu, Nam Bùi đang ôm cậu nhóc cao lớn.
Cảnh tượng hai người ôm nhau kia khiến Tống Cảnh Sâm vô thức nhíu mày.
Tống Cảnh Sâm nhìn thẳng về phía Nam Bùi, không hiểu sao lại cảm thấy hình ảnh này có chút cay mắt. Hắn đứng yên tại chỗ, ngón tay thon dài siết chặt. Một lát sau, hắn đang định nhấc chân đi lên sân khấu thì đột nhiên trông thấy Nam Bùi lịch sự đẩy cậu nhóc kia ra.
Tống Cảnh Sâm nhìn người đang vui vẻ ôm ấp trên sân khấu, cảm xúc ngột ngạt trong mắt dần tan biến, khóe môi không nhịn được cong lên.
Trên sân khấu.
Sau khi biết Tống Cảnh Sâm đến, Nam Bùi không chút nghĩ ngợi đẩy Đoàn Hành ra, sau đó lại ôm lấy những thành viên vừa nãy đã ôm rồi thêm một lần nữa.
Các thành viên TKT tuy có chút khó hiểu, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng là do Nam Bùi vui quá mà thôi.
Nam Bùi duy trì nụ cười giả dối trên mặt, cảm thấy đã cười đến hai má đau nhức rồi.
Đoàn Hành đứng bên cạnh, ngẩn người nhìn hành động của Nam Bùi, đáy mắt xẹt qua một tia khó tin —-
Cậu ta chủ động vòng tay ôm Nam Bùi, thế mà chưa được ba giây Nam Bùi đã đẩy ra là thế nào??
Nam Bùi ôm quản lý Nguyễn xong, mới nhìn về phía Đoàn Hành, cười nói, “Tiểu Đoàn, tôi thật sự rất mừng cho em và TKT. Trận đấu tiếp theo cũng tiếp tục cố gắng nhé.”
Đoàn Hành khẽ nhíu mày, mím môi không nói gì.
Nam Bùi không hiểu vì sao trên mặt Đoàn Hành lại đầy vẻ không vui như thế. Lẽ nào là bởi cái ôm vừa rồi của cậu?
……Cũng có thể lắm.
Nếu Đoàn Hành đã không vui vì thế, chi bằng cậu mau mau biến mất khỏi tầm mắt cậu ta thì hơn, dẫu sao trận đấu cũng kết thúc rồi mà.
“Tiểu Đoàn.” Nam Bùi đột ngột lên tiếng.
Đoàn Hành nhìn về phía Nam Bùi. Cậu ta tưởng Nam Bùi phát hiện mình không vui, nên muốn dỗ mình. Nhưng mà giây tiếp theo, Nam Bùi lại nói, “Tôi còn có việc, đi trước đây.”
Đoàn Hành, “???”
Trong ánh mắt khó hiểu của Đoàn Hành, Nam Bùi quay người rời đi, đầu cũng không ngoảnh lại.
Nam Bùi trở lại khán đài, phát hiện Tống Cảnh Sâm vẫn đang nhìn mình, cậu biết không thể trốn được, chỉ đành gửi cho Tống Cảnh Sâm một tin nhắn, “Anh Cảnh Sâm, trong này đông người quá, em ra bên ngoài đợi anh nhé.”
Tống Cảnh Sâm liếc mắt nhìn tin nhắn, lòng nghĩ, Nam Bùi là đang ám chỉ với hắn, muốn một không gian chỉ có hai người thôi sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


