Đoàn Hành trông thấy tin nhắn Nam Bùi gửi, cả người rơi vào trạng thái đờ đẫn.
Cậu ta nghi mắt mình có vấn đề, hoặc Nam Bùi gõ nhầm chữ rồi, nhịn không được dụi dụi mắt, nhìn chằm chằm hàng chữ kia hồi lâu.
Nhưng mà, sự thực nói cho cậu ta biết, cậu ta không nhìn nhầm, Nam Bùi cũng không thu hồi tin nhắn lại.
[Tự cậu không biết nấu à?]
Chỉ mấy chữ ngắn ngủi này thôi, lại như đong đầy chán ghét, khinh thường.
Ngoại trừ cảm giác kinh ngạc, khó tin, trong lòng Đoàn Hành càng nhiều là ấm ức —-
Khó khăn lắm cậu ta mới buông mặt mũi, lần đầu tiên gửi tin nhắn âm thanh cho Nam Bùi, kết quả đổi lại một câu trả lời như thế này sao??
Đầu Nam Bùi chạm mạch rồi à??
Cậu ta nhắm mắt hít một hơi thật sâu, cảm thấy mình mà gõ thêm vài chữ nữa, màn hình cũng bị mình ấn lủng mất.
Lát sau, Đoàn Hành đè nén cảm xúc muốn bùng nổ trong lòng xuống, nhíu chặt mày, nhìn về phía di động, đầu không ngừng suy nghĩ câu kia của Nam Bùi rốt cuộc là có ý gì?
Cái người ngày thường vẫn luôn chạy theo mình, dính lấy mình như sam, lại có thể nói ra mấy lời chán ghét mình như vậy sao?
Lẽ nào…… bây giờ tâm trạng Nam Bùi đang không tốt?
Đoàn Hành sống mười mấy năm trên đời, lần đầu tiên phải đau đầu suy nghĩ vì tin nhắn của một người như thế.
Mà cậu ta hãy còn chưa phát hiện, cảm xúc của mình từ lúc nào đã dễ dàng bị Nam Bùi ảnh hưởng rồi.
Trong phòng bếp nhà họ Hoắc.
Hoắc Nghiêu nhìn khung chat, chỉ thấy trên đó nãy giờ vẫn luôn hiện dòng thông báo ‘đối phương đang nhập’.
Một lúc lâu sau, đối phương mới thôi không nhập nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


