Cốc Ninh hữu kinh vô hiểm trở về tới chỗ ở. Nàng thề, không bao giờ bước chân vào phòng tắm công cộng tắm rửa nữa.
"Ninh..."
Ở trong nhà nôn nóng chờ đợi, Cook vừa thấy Cốc Ninh trở về liền kéo cái chân đau khập khiễng đi đến bên cạnh, ôm chặt lấy nàng.
"Ninh... Ninh..." Hắn bất an ngửi ngửi hơi thở trên người nàng, trong cổ họng phát ra tiếng kêu thô ách hàm hồ.
Cốc Ninh ở chung với Cook lâu rồi nên đã có thể hiểu được ý qua biểu tình và giọng nói của hắn. Hắn là đang hỏi sao nàng đi lâu thế mới về.
"Ta ở phòng tắm công cộng tắm rửa một chút." Cốc Ninh nói.
Cook tức khắc nôn nóng hẳn lên, chiếc đuôi to xù xù phía sau đập bạch bạch xuống mặt đất, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở như cẩu nhỏ, liên tục liếm cổ cùng gương mặt nàng để đè khí vị của mình lên người nàng.
"Ta sẽ không đi nữa đâu." Cốc Ninh sờ sờ lưng thuận mao cho hắn, trấn an hắn xong xuôi mới cởi bộ đồ lao động vừa ướt vừa nặng trên người ra, thay lại quần áo khô ráo sảng khoái.
Cốc Ninh cầm quần áo đã giặt đi ra bên cửa sổ phơi nắng. Đến khi đem quần áo phơi lên hết, Cốc Ninh mới phát hiện cái quần lót tắm rửa của nàng đã không thấy đâu.
Nàng cúi đầu nhìn chiếc thùng rỗng tuếch, lại tìm một vòng quanh gian phòng không mấy rộng rãi, chiếc quần lót in hoa nhí mà nàng mặc từ lúc xuyên qua tới vẫn không thể tìm thấy.
Cốc Ninh đi đi lại lại ngoài hành lang tìm hai lần cũng không thấy, nghĩ đến quần lót có khả năng rơi ở phòng tắm công cộng, cảm giác như lại chết đi một lần nữa. Đây chính là cái quần lót thoải mái nhất của nàng, những cái khác đều là mua loại giá rẻ dành cho thú nhân, nàng phải sửa lại mới miễn cưỡng mặc vừa. Nàng cũng không dám lúc này đi vào phòng tắm công cộng tìm, chỉ đành chờ muộn chút rồi mới quay lại xem sao.
Cốc Ninh bọc một chiếc thảm cũ, từ dưới ghế sô pha lấy ra một chiếc hộp sắt. Trong hộp sắt này chính là số tiền nàng kiếm được trong khoảng thời gian qua. Ngoài làm việc ở công trường, nàng còn đi nhặt linh kiện ở bãi rác đem bán, tựa như Cook trước kia vậy. Chỉ là hôm nay tan làm muộn nên không đi được. Về đêm, Khu 19 nguy hiểm gấp mấy lần ban ngày, nàng không dám ở lại bên ngoài quá lâu.
Cốc Ninh ngồi xếp bằng dưới đất, mở hộp sắt rồi bỏ số thú tệ kiếm được hôm nay vào. Nghĩ nghĩ, nàng lại đem tất cả tiền trong hộp sắt đổ ra để đếm lại một lượt.
Mệnh giá lớn nhất bên trong chính là mười tờ thú tệ mệnh giá một trăm đồng mà nàng mang về hôm nay, còn lại đều là loại một đồng, hai đồng, cùng mấy đồng tiền xu lẻ vài hào vài xu. Cẩn thận đếm xong, tổng cộng tích góp được 1.229 khối 7 hào 6 xu.
Số tiền này ngay cả vé xe đi Khu 15 cũng không đủ. Khoảng thời gian qua nàng ăn tiêu tiết kiệm chính là để tích góp đủ tiền vé xe cùng chi phí ăn ở để tới Khu 15.
Tuy nhiên dựa theo tốc độ tích góp tiền hiện tại, nàng ít nhất còn phải vất vả làm việc ở công trường thêm nửa năm nữa mới đủ cho nàng và Cook đặt chân đến Khu 15.
Nhưng chỉ trong một tháng này, nàng cùng Cook đã gặp phải rắc rối lớn nhỏ liên tục. Lần này Cook bị thương nghiêm trọng tới mức nàng còn tưởng sẽ mất đi hắn. Nàng không chắc liệu mình và Cook có thể an toàn chống chọi qua nửa năm này hay không.
Nghĩ đến chuyện xảy ra ở phòng tắm công cộng đêm nay, Cốc Ninh cảm thấy không thể tiếp tục chờ thêm nửa năm nữa, nàng cần phải nhanh chóng rời khỏi Khu 19.
Rời đi thì cần nhiều tiền hơn, nàng không chỉ muốn tích đủ tiền vé xe, ăn ở mà còn phải mua vũ khí phòng thân.
Cốc Ninh lấy thiết bị cầm tay ra, nhấn mở giao diện lên mạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)