Vén rèm lên, Dư thị đang ở đông phòng. Chu Cảnh Sâm đang thuyết phục bà ấy đồng ý yêu cầu của Diệp Gia, đưa tiền cho nàng.
Dư thị muốn nói lại thôi, rốt cuộc vẫn chưa hề nói chuyện Diệp Gia kiếm tiền bù vào nhà mẹ đẻ. Ngay từ đầu nhi tử đã không thích Diệp thị, nói xong sợi đời này cũng sẽ không có cháu trai bế.
Diệp Gia nhướng mày, đặt sữa dê vào trong tay Chu Cảnh Sâm: "Uống chút sữa dê, khỏe lại thì làm việc cho ta. Từ nay về sau chuyện nồi và bếp còn phải dựa vào chàng."
Chu Cảnh Sâm: "..."
Ba ngày sau, Diệp Gia dậy từ sớm, muốn đến tiệm thợ rèn trên trấn cầm chảo chiên về.
Trời vừa rạng sáng, hai ngày này cuối cùng cũng ngừng mưa. Trời vẫn còn lạnh. Nàng ngồi xổm xuống bên cạnh giếng đánh răng súc miệng. Dư thị đi bộ ở bên cạnh không chắc trong lòng. Trong nhà chỉ còn thừa một lượng bạc, đưa hết cho Gia nương, nếu nàng cầm đi cho nhà mẹ đẻ thì phải làm sao đây? Thứ hai không cho nhà mẹ đẻ, chuyện buôn bán này của nàng thật sự có thể làm tiếp được sao? Chạy lên trấn mỗi ngày như thế, là thật sự đi xem giá cả thị trường chứ không phải gặp Trình lão nhị trên trấn sao?
Lo lắng nhưng Dư thị lại không thể mở miệng nói.
Diệp Gia thấy dáng vẻ cứ như đang muốn nói lại thôi của bà ấy súc miệng một cái, quay đầu gọi bà ấy: "Nương hôm nay nếu như không có việc gì, thì cùng ta lên trấn đi. Chuyện buôn bán này không thể dựa vào một mình ta được, nương đi phụ ta một tay."
Bước chân Dư thị dừng lại, nhìn nàng do dự. Dư thị là quý nữ được dạy dỗ trong gia đình gia giáo, từ nhỏ đã hiểu nữ tử không thể xuất đầu lộ diện. Những ngày lưu vong có thể làm nhiều nhất chính là đi làm việc thêu hoa trong khuê phòng. Tự nhiên bảo bà ấy đến đầu đường bán đồ ăn, bà ấy thật sự có chút không chịu nổi. Nhưng nghĩ lại, cả nhà đều phải uống gió tây bắc, một nửa lão từ nương như bà ấy đâu còn cần quan tâm đến chút đạo lý quy củ ấy?
Cắn răng một cái, bà ấy vội vàng đi vào trong phòng chải đầu. Thay y phục, ăn một chút bánh củ cải sợi với Diệp Gia.
Cái đầu nhỏ của Nhụy Tả Nhi gật liên tục, cực kì ngoan: "Được!"
Dứt lời, Diệp Gai quay đầu nhìn về phía người trên giường.
Bốn mắt nhìn nhau, người trên giường hơi ngửa mặt lên, nghi vấn đợi nàng mở miệng.
Chân của Chu Cảnh Sâm vẫn chưa khỏi, người xưa đã nói, thương cân động cốt một trăm ngày. Hắn không chỉ có thương cân động cốt, sức khỏe còn cực kỳ suy yếu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
