Diệp lão gia tử là đồng sinh, ở trong thôn có vài phần tiếng tăm. Trong thôn gặp phải chuyện gì thôn trưởng đều tới tìm người thương lượng. Bây giờ chưa tới mùa xuân đã phải trưng binh, binh sĩ đều phải chia đều mỗi nhà mỗi thôn. Thời đại này, đánh trận chính là quấn đầu vào thắt lưng, không nhà ai mong muốn. Nhưng nếu như không lấy ra đầu người này, lại không giải thích được. Một đám người chán nản cau mày, ở xa đã nghe thấy tiếng huyên náo của nữ quyến Diệp Gia. Mặt Diệp lão gia tử đen như đáy nồi.
Ánh mắt ông ấy thoáng nhìn về phía Trương Xuân Phân, ngọn lửa nhẫn nhịn trong đầu mấy ngày nay lập tức xuất hiện.
Lúc trước nếu như không phải vì nể mặt con dâu trưởng có công lớn bổ sung liên tục bốn nam đinh cho Diệp gia, mà lão đại của Diệp gia thì tham gia quân ngũ ở bên ngoài, nàng ta là một phụ nữ gia đình khổ cực. Đón một cô nương về, cũng chỉ là chuyện thêm đôi đũa, nên mới đồng ý để nàng ta nuôi dưỡng người ở trong nhà. Ai ngờ tiểu cô nương này của Trương gia lại ác độc như thế. Ăn của Diệp gia, mặc của Diệp gia, phút cuối cùng còn dám đẩy cô nương của Diệp gia xuống nước.
Cho dù gia đình có lòng tốt đến đâu cũng không muốn trở thành người bị lợi dụng như vậy.
"Không phải đã bảo ngươi đưa nàng ta đi rồi sao? Tại sao vẫn còn ở Diệp gia?"
"Cha, không phải, cha nhìn xem, Gia nương cũng đã tự mình tới hòa giải." Nói xong, Diệp Trương thị lắc lắc cánh tay Diệp Gia: "Gia nương, muội mau tới nói một chút với cha, lúc đó Xuân Phân không phải cố ý đẩy muội đúng không? Gia nương, muội mau nói đi."
Nàng ta vừa nói chuyện đã nói hết đầu đuôi ngọn nguồn.
Sắc mặt của Diệp lão gia tử tái xanh, cả giận nói: "Trương thị, hôm nay ngươi không đưa nàng ta đi, thì bản thân ngươi tự đi! Lão đại nhân ở bên ngoài không thể về viết được thư bỏ vợ, lão tử của nó sẽ thay nó viết! Bỏ ngay trò lừa bịp này của ngươi đi!"
"Cha!" Diệp Trương thị hoảng hốt.
Diệp lão gia tử cũng không đoái hoài tới thể diện của con dâu trưởng trước mặt người khác. Bây giờ trong thôn có ai không nói thầm sau lưng nhà ông ấy nuôi một lũ vô dụng? Cười cợt chuyện con gái ruột của ông ấy bị người ngoài bắt nạt như thế vẫn còn được gia đình nuôi ăn nuôi uống. Con gái ruột suýt chút nữa bị người ta giết, Diệp lão gia tử đâu thể nhịn được nữa: "Còn không đi? Không đi, được, bây giờ sẽ viết thư bỏ vợ cho ngươi."
Diệp Trương thị bị dọa cho không dám nói gì, kéo Trương Xuân Phân muốn trốn vào trong phòng. Nhưng Diệp lão gia tử lúc này đã quyết tâm, ông ấy có nói như thế nào cũng phải đưa Trương Xuân Phân ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

