Dư thị nghe xong lời này lập tức sốt ruột. Gia đình đều đang đợi được phát tiền lương để cứu mạng, làm sao có thể không được phát nữa?
"Ôi, nhóm hàng hóa hôm trước của chưởng quầy đưa ra ngoài, bị mã phỉ ở phía tây cướp." Lưu đại nương nói chuyện cũng tỏ ra xui xẻo: "Quản lý chưởng quầy bị thương, suýt chút nữa không cứu được mạng sống. Chuyện tiền lương, chỉ có thể kéo dài trong tương lai."
Diệp Gia không nói lời nào, gật gật đầu rồi vào nhà. Trên thực tế, cuộc nói chuyện vừa rồi của hai người nàng đã nghe thấy hết, trong lòng cũng trĩu nặng. những đồ trang sức kia nàng đổi lấy ba lượng hai tiền, đã tốn hơn phân nửa. một chút còn lại kia còn phải sửa lại mái nhà, tất nhiên sẽ không còn dư lại chút nào. Trong nhà không có thu nhập, ngồi ăn không chắc chắn là không được.
Mấy người tâm sự nặng nề ăn một bữa cơm tối, Diệp Gia bưng bánh thịt đã hấp xong ra khỏi nồi.
Rắc ít muối, dội một gáo nước sôi xuống. Vừa ngửi thấy mùi thịt thơm ngon, Dư thị đã trợn cả mắt lên: "Ít muối như vậy chắc là không mặn đâu..."
"Cho tướng công." Bị thương nặng phải bổ sung chất đạm, sức khỏe là vốn liếng. Cả gia đình này chỉ có một nam nhân, không chăm sóc hắn khỏe mạnh sợ là không được. Diệp Gia nghĩ tới giọng điệu vừa rồi của Lưu đại nương, thầm nghĩ mã phỉ bên này vẫn rất hung hăng ngang ngược. Nếu thật sự có ngày nào đó mã phỉ xông vào thôn, cả gia đình này chỉ có chết. Phải nghĩ cách kiếm dê cái về nấu sữa dê, 'cho thêm muối vết thương sẽ ngứa'.
Dư thị chưa từng nghe nói tới chuyện này, nhưng Diệp Gia nói như vậy thì bà ấy sẽ tin.
Bảo Dư thị mang đồ vào, Diệp Gia lại đun chút nước nóng tắm rửa. Cho dù có lạnh đến đâu, nàng có thể chịu đói chịu rét nhưng không thể chịu đựng mấy ngày không tắm rửa.
Dư thị bưng canh thịt vào, uống canh còn lại vụn thịt không ăn. Nếu là ngày xưa Dư thị đương nhiên sẽ không tham lam, bây giờ bà ấy nhìn thấy thịt có chút để ý. Vừa ăn no xong không nỡ lãng phí nên hỏi Diệp Gia: "Ngày mai xào lại những đồ ăn này nhé?"
Diệp Gia gật gật đầu, bảo bà ấy mang theo Nhuy Tả Nhi đi tắm rửa. Cũng không thể tiếp tục bảo Dư thị mang theo tiểu hài tử ngủ trên mặt đất. Nhưng muốn ngủ chung với nàng, nhất định phải sạch sẽ mới được.
Dư thị dường như nghe hiểu, trên mặt lập tức vui mừng: "Được, ta đưa Nhuy Tả Nhi đi tắm."
Trên giường có thêm một người lớn một trẻ em, ngủ cũng chật chội hơn nhiều. Cũng may Diệp Gia và Dư thị đều là người ngủ ngay ngắn trong đêm, nằm đâu là nằm đó không tốn diện tích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)

😍😍😍