Không ai trả lời câu hỏi của bà ta, người phó quan trẻ tuổi lại lấy ra một chiếc túi zip trong suốt, bên trong đựng một túi thực phẩm, hạn sử dụng in ở vị trí chính giữa túi, rất dễ nhìn thấy.
"Ngày sản xuất: ngày 7 tháng 2 năm 2009, hạn sử dụng: 12 tháng... Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!" Chị Vương lại một lần nữa rơi vào trạng thái kích động: "Không thể nào, mỗi ngày tôi đều đưa đủ tiền mua hàng cho cậu ta, đủ mà, sao có thể như vậy được!"
Trong lúc luống cuống, chị Vương ngẩng đầu lên, nhìn thấy Vương Cường đang đứng loạng choạng xem náo nhiệt phía sau đám đông, như nhìn thấy cứu tinh, liền chạy tới kéo anh ta lại.
"Cường Tử, cậu nói cho mấy đồng chí này biết đi, cậu đều mua nguyên liệu từ những nơi uy tín đúng không, đúng không? Cường Tử, cậu nói gì đi!" Giọng nói của chị Vương càng lúc càng trở nên nài nỉ.
Vương Cường tuy say, nhưng anh ta không ngốc, nghe bọn họ nói chuyện hồi lâu, đại khái cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Anh ta nhìn những nhân viên chấp pháp mặc đồng phục trước mặt, trong đầu nảy ra một ý nghĩ - Chạy!
Nghĩ là làm, anh ta hất tay chị Vương ra, cắm đầu cắm cổ chạy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
