"Huynh cũng phát hiện ra rồi." Kỷ Minh Song thở dài: "Cuối cùng huynh cũng phát hiện ra rồi."
Kỷ Minh Diệm nhìn hắn ta nghi hoặc: "Đệ đã sớm cảm thấy muội phu không ổn à?"
Kỷ Minh Song gật đầu: "Không phải đệ đã từng nói với huynh rồi sao? Không phải đệ bảo huynh đừng nghĩ người ta xấu xa như vậy sao?"
Kỷ Minh Diệm vẫn kiên trì với lập trường của mình, lý lẽ hùng hồn: "Muội phu không ổn, không có nghĩa là muội phu xấu xa, mỗi người đều có bí mật, có lẽ hắn chỉ không tiện nói với chúng ta."
Kỷ Minh Song: "..."
Kỷ Minh Diệm vỗ vai Minh Song: "Nói đi, đệ phát hiện ra điều gì?"
Kỷ Minh Song nói: "Vừa rồi đệ cố ý đi kiểm tra, muội phu đã ăn hết số thịt xiên mà huynh trộn nhầm gia vị. Mà bình thường chúng ta chỉ cần ăn một miếng là lập tức có phản ứng, nhưng muội phu thì đã ăn hết sạch, mãi đến khi huynh quay lại tìm hắn, hắn mới bắt đầu có phản ứng."
Kỷ Minh Diệm ôm túi lọ lọ bình bình kia: "Thế thì chứng tỏ muội phu đang giả vờ."
Kỷ Minh Song: "Đúng, mà hắn căn bản không nôn ra thứ gì, cũng không…" Hắn dừng lại, mặt đỏ lên trong chớp mắt, nhưng vẫn nói: "Cũng không đi ngoài gì."
Trọng tâm của Kỷ Minh Diệm lập tức lệch sang hướng khác: "Đệ lại có thể đi theo dõi muội phu đi vệ sinh?!"
Kỷ Minh Song đỏ mặt nhảy dựng lên: "Đệ không hề!"
Kỷ Minh Diệm kinh ngạc: "Vậy làm sao đệ biết hắn có đi ngoài hay không?"
Kỷ Minh Song tức giận: "Huynh cho hắn uống thuốc giải, sau khi dìu hắn ra ngoài, ta vào xem!!"
Kỷ Minh Diệm gật đầu, ra vẻ là một người anh trai tốt: "Được rồi, dọa chết ta rồi. Minh Song à, là nam tử hán thì không thể làm chuyện theo dõi người khác đi vệ sinh được, dù là nam tử cũng không được."
Kỷ Minh Song tức giận dậm chân: "Đệ đã nói là đệ không hề làm vậy rồi!"
"Biết rồi biết rồi." Kỷ Minh Diệm thấy Minh Song thực sự tức giận, liền chuyển lời về đúng hướng: "Thế thì chứng tỏ muội phu không có phản ứng với thuốc của ta."
Kỷ Minh Song vuốt lại vạt áo, cố gắng bình tĩnh trở lại: "Đúng, vậy nên huynh lại phát hiện ra điều gì?"
"Mạch tượng của muội phu." Kỷ Minh Diệm cắn môi: "Dường như muội phu trúng phải Kim Thiềm cổ."
Kỷ Minh Song giật mình: "Cái gì?"
Kim Thiềm cổ không phải thứ bình thường, nó đến từ Miêu Cương, trong giang hồ hiện nay căn bản không có cách giải, người trúng loại độc này, hầu như chỉ có thể chờ chết.
Trước đây Kỷ Minh Diệm cũng từng muốn nỗ lực chế ngự Kim Thiềm cổ này, nhưng hắn ta đã thất bại, cho nên mới đi khắp giang hồ tìm Độc Nương Tử.
Bởi vì nghe nói Độc Nương Tử có thể giải được Kim Thiềm cổ.
Kỷ Minh Diệm mang theo một tấm lòng muốn học hỏi, cùng nhau tiến bộ, muốn đi tìm Độc Nương Tử để trao đổi.
Đáng tiếc, hắn ta không tìm được người.
Kỷ Minh Song hoàn hồn lại: "Nhưng hiện giờ muội phu vẫn còn sống?"
"Đúng, dường như độc trong cơ thể hắn đã đạt đến trạng thái cân bằng." Kỷ Minh Diệm nhớ lại mạch tượng vừa rồi: "Có người đã dùng rất nhiều loại độc để áp chế Kim Thiềm cổ, cho nên hiện tại vẫn chưa phát tác, đây cũng là lý do vì sao bột thuốc của ta không có tác dụng với muội phu. Hắn căn bản không còn sợ bất kỳ loại độc nào trên đời nữa rồi. Nhưng, như vậy vẫn rất nguy hiểm, nếu không giải được triệt để Kim Thiềm cổ, sớm muộn gì cũng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng."
Mặt mày Kỷ Minh Song kinh ngạc: "Vậy… vậy... vậy... rốt cuộc muội phu là người như thế nào?"
Kỷ Minh Diệm vỗ vỗ lọ lọ bình bình của mình, lẩm bẩm: "Tóm lại là chắc chắn có ẩn tình."
Kỷ Minh Song hừ lạnh: "Đệ đã nói là muội phu không ổn mà, đi, chúng ta đi tìm Kỷ Tam."
Kỷ Minh Diệm chống tay lên bàn, ngồi lên án thư, lắc chân, không nghĩ ra được: "Đệ tìm Tam muội làm gì?"
Kỷ Minh Song vừa định nói, để Kỷ Vân Tịch đích thân thẩm vấn, nhưng nghĩ lại thì không được.
Trước đại tuyển, Tam muội nhất định phải có hôn sự, nếu không vào cung chẳng phải càng thảm hơn sao?
Cho nên hiện giờ, không những không thể để Tam muội hủy hôn, mà còn phải bảo vệ hôn sự của hai người mới đúng.
Kỷ Minh Song xoa xoa thái dương, nghiến răng: "Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Về phủ tìm huynh trưởng thương nghị?"
Kỷ Minh Diệm nhìn hắn ta với vẻ khó hiểu: "Minh Song, đệ nghĩ nhiều quá rồi, lúc nào cũng nghĩ theo hướng xấu. muội phu không ổn, đệ liền cho rằng nhất định muội phu sẽ gây bất lợi cho Kỷ gia chúng ta. Nhưng ta thấy hắn thực sự rất tốt mà, rất tốt với Tam muội, lúc nào cũng đi theo Tam muội không rời nửa bước, ánh mắt nhìn Tam muội đều là tình ý." Nói đến cuối cùng, Kỷ Minh Diệm chống cằm, hai mắt lấp lánh những vì sao rực rỡ.
Kỷ Minh Song không nói nên lời: "...... Huynh không cảm thấy tất cả những thứ này đều là muội phu giả vờ sao?"
Kỷ Minh Diệm lắc chân, nghiêm mặt giảng đạo lý đối nhân xử thế với Minh Song: "Đó là đệ có thành kiến rồi, muội phu thực sự rất yêu Tam muội. Hơn nữa hắn cũng rất tốt với ta, trò chuyện với ta, thưởng thức món ta nấu, biết ta trộn nhầm gia vị, hắn cũng không hề oán trách. muội phu thực sự là một người tốt."
Kỷ Minh Song: "???"
Không phải chứ, sao sau khi phát hiện muội phu không ổn, kết luận cuối cùng mà Kỷ Lục đưa ra, vẫn là muội phu thực sự là người tốt chứ??
Kỷ Minh Diệm nắm chặt tay, hùng hồn khí thế: "Ta quyết định rồi, độc mà muội phu trúng sẽ do ta giải! Ta nhất định sẽ giải được cho hắn!"
Kỷ Minh Song không nhịn được nữa: "Kỷ Minh Diệm, huynh tỉnh táo một chút được không? Có phải muội phu biết huynh giỏi giải độc, nên mới thông qua Tam muội, muốn huynh giúp hắn không?"
Kỷ Minh Diệm xua tay: "Không thể nào, hiện giờ ta hoàn toàn không giải được loại độc này."
Kỷ Minh Song: "..."
"Nhưng ta nhất định có thể nghĩ ra cách." Kỷ Minh Diệm là người càng chiến đấu càng hăng, hắn ta tự lẩm bẩm: "Nhưng ta phải tìm hiểu trước xem tại sao muội phu lại trúng loại độc này, còn người dùng độc chế độc cho hắn là ai. Minh Song, khi về kinh, chúng ta đến nhà muội phu xem thử nhé!"
Kỷ Minh Song rất mệt mỏi.
Hắn ta tận mắt nhìn thấy Kỷ Minh Diệm thất bại trong tay Ngô Duy An hai lần, còn muội muội của mình thì vẫn luôn thất bại, chưa từng đứng dậy được.
Hắn ta thực sự có cảm giác như chỉ có mình mình tỉnh táo giữa một đám người say.
Hắn ta thực sự cảm thấy tên muội phu kia, không có ý tốt, toàn là giả vờ!!
Nhưng không ai tin hắn ta, không ai tin cả!
Nhưng Kỷ Minh Song cũng rất muốn đến Ngô gia xem thử, hắn ta muốn đích thân điều tra, vì thế đã đồng ý: "Được."
Ngày hôm sau là một ngày đẹp trời hiếm có.
Ánh nắng chiếu xuống, bao trùm cả khu trại, dù gió vẫn lạnh, nhưng rốt cuộc cũng khiến tâm trạng mọi người tốt hơn.
Kỷ Vân Tịch đổi sang một bộ váy gọn gàng, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo choàng ấm áp.
Kiểu tóc của nàng vô cùng đơn giản, chỉ dùng một chiếc trâm cài bằng bạch ngọc búi tóc sau đầu, trông rất oai phong.
Nàng vừa ra khỏi lều, Ngô Duy An mặc một bôk đồ trắng đã đi tới, nhẹ nhàng gọi: "Vân nương."
Kỷ Vân Tịch gật đầu với hắn, tùy ý chào hỏi: "Huynh khỏe hơn nhiều rồi chứ?"
Ngô Duy An vốn định tiến lại gần Kỷ Vân Tịch hơn một chút, nhưng không hiểu sao lại nghĩ đến điều gì, hắn vô thức lùi xa ra một chút: "Khỏe hơn nhiều rồi, đa tạ Vân nương."
Nghe thấy lời chào hỏi ngọt ngào của hai người, Phùng Tứ mặc một bộ trang phục lộng lẫy trợn mắt.
Nàng ta thực sự có chút buồn nôn, trước đây còn coi Kỷ Vân Tịch là đối thủ cạnh tranh của mình. Sợ rằng sau khi đối phương hủy hôn với Dương Vệ Thiêm, sẽ vào cung tranh giành sự sủng ái của thánh thượng với nàng ta.
Kết quả là người ta lại bằng lòng dây dưa với một người đàn ông trông như phụ nữ.
Đây là lần đầu tiên Phùng Tứ thực sự nhận ra, nàng ta và Kỷ Vân Tịch đã hoàn toàn khác biệt.
Lần vây săn này, Phùng gia ngoài Phùng Tứ, thì ca ca của nàng ta là Phùng Ngũ cũng đến.
Công bằng mà nói, mấy vị công tử tiểu thư Phùng gia đều có nhan sắc không tệ, Phùng Ngũ này cũng là một nam tử tuấn tú.
Hắn ta chắp tay chào Kỷ Vân Tịch: "Tam tiểu thư, chuyện hôm qua là muội muội tôi không đúng, tôi dẫn muội muội đến xin lỗi tiểu thư."
Vừa nói, vừa liếc nhìn về phía sau.
Thực ra Phùng Tứ căn bản không muốn đến xin lỗi.
Hôm qua nàng ta thực sự đã tức muốn phát điên, thậm chí còn không tham gia tiệc lửa trại, còn đòi về phủ Phùng gia.
Là ca ca khuyên nàng ta, bảo nàng ta đừng chấp nhặt với người Kỷ gia. Kỷ gia kia có Định Viễn hầu, là người một lòng hướng đạo, không màng đến triều chính, một Thượng thư bộ Lại cũng đã là đỉnh rồi.
Trong khi đó, hiện nay phụ thân của họ rất được thánh thượng và thái tử sủng ái, quan chức còn có thể thăng tiến. Nếu như Phùng Tứ vào cung được sủng ái, rất có thể sẽ ngồi lên vị trí dưới một người trên vạn người.
Hơn nữa sáng nay ca ca còn tiết lộ với nàng ta, phụ thân đã sớm thấy không vừa mắt với Kỷ Minh Hỉ, hiện đang có cách để kéo Kỷ Minh Hỉ xuống ngựa.
Biết đâu đến khoa cử mùa xuân năm sau, cái mũ Thượng thư bộ Lại của Kỷ Minh Hỉ sẽ rơi mất.
Ca ca nói, cách này còn cần Phùng Tứ ra mặt.
Nghĩ như vậy, Phùng Tứ liền thu lại cơn tức giận, đứng thẳng người hành lễ với Kỷ Vân Tịch: "Tỷ tỷ, hôm qua là muội không đúng, muội xin lỗi tỷ và Ngô công tử."
Kỷ Vân Tịch đã quen biết Phùng Tứ từ rất lâu trước đây, Phùng Tứ vẫn luôn coi nàng là kẻ thù giả tưởng, chưa từng đối xử tốt với nàng.
Xin lỗi sao? Càng không thể nào.
Chuyện bất thường ắt có âm mưu.
Kỷ Vân Tịch nhìn thấu mọi chuyện, nhướng mày: "Không sao, chuyện đã qua thì cho qua đi."
Ngô Duy An đứng sau Kỷ Vân Tịch, nghe vậy liền ngoan ngoãn đáp: "Ta đều nghe theo Vân nương."
Vì mọi chuyện đã giải quyết xong, cả nhóm người liền đi về phía lối vào trường săn.
Trên đường đi, càng lúc càng nhiều người tụ tập lại, hầu như mọi người đều ở cùng một chỗ.
Phùng Tứ liếc mắt nhìn xung quanh, đột nhiên lên tiếng, nói với giọng mà mọi người đều có thể nghe thấy: "Đúng rồi tỷ tỷ, khoa cử mùa xuân năm sau, Ngô đại công tử có tham gia không?"
Kỷ Vân Tịch liếc nhìn Phùng Tứ, cụp mắt xuống: "Có tham gia."
Phùng Tứ tỏ vẻ rất hứng thú: "Tỷ tỷ, ngày thường Ngô đại công tử học hành thế nào? Ôi chao, muội không nên hỏi như vậy, phu quân mà tỷ tỷ chọn, chắc chắn là văn võ song toàn. Năm sau Ngô đại công tử tham gia khoa cử mùa xuân chắc chắn sẽ đỗ đạt, đến điện thí nhất định sẽ được thánh thượng khen ngợi, ban cho tiến sĩ cập đệ."
Đây chính là lời khen ngợi trắng trợn.
Kỷ Vân Tịch nhìn thấu nhưng cũng không vạch trần, ngược lại còn nói: "Muội muội quá khen rồi, tam giáp chỉ có ba người thôi, e rằng An lang không vào được. Vẫn là Ngũ công tử có khả năng, văn chương học vấn của Ngũ công tử nổi tiếng khắp kinh thành."
Khoa cử mùa xuân chỉ còn cách hiện tại hai tháng, đương nhiên dân chúng kinh thành sẽ đoán xem ba người đỗ tam giáp lần này là ai, thậm chí còn đặt cược với nhau, hòng kiếm lời.
Trong số những người mà mọi người đoán, thì Kỷ Minh Song Kỷ gia, Phùng Ngũ Phùng gia, cùng Lý Tam Lý gia là những người được nhắc đến nhiều nhất.
Phùng Ngũ cười nói: "Tam tiểu thư quá khen rồi, ta chắc chắn không bằng Ngô đại công tử, nếu không năm xưa phụ thân ta đến phủ họ Kỷ cầu hôn, Tam tiểu thư cũng đã không từ chối."
Nghe vậy, trong lòng những người đứng xem không khỏi ồ lên một tiếng.
Đây là chuyện cũ năm xưa, tương truyền năm đó Phùng Ngũ đã thích Kỷ Tam, sớm đã để phụ thân đến phủ họ Kỷ cầu hôn, nhưng bị từ chối.
Không lâu sau đó, Kỷ Tam đã kết thân gia với Dương Vệ Thiêm.
Cũng vì chuyện này, mặc dù Kỷ gia và Phùng gia đều là đảng phái của thái tử, nhưng Phùng gia đã sớm nảy sinh mâu thuẫn, một lòng muốn vượt qua Kỷ gia, muốn giẫm đạp Kỷ gia dưới chân.
Mấy năm gần đây, quả thực Phùng gia ngày càng tốt hơn, hiện nay vô cùng vinh quang, cho nên mọi người đều không muốn nhắc đến chuyện này, sợ chọc giận Phùng gia.
Không ngờ, Phùng Ngũ lại nói ra một cách nhẹ nhàng như vậy.
Thực ra trong lòng Phùng Ngũ không hề thoải mái, những năm qua hắn ta vẫn luôn để ý đến Kỷ Vân Tịch.
Nếu như Kỷ Vân Tịch chọn được phu quân tốt hơn hắn ta, biết đâu hắn ta sẽ không khó chịu như vậy.
Nhưng tại sao, nàng lại chọn một tên vô dụng như vậy, mà không chọn hắn ta?
Phùng Ngũ không cam lòng, hận ý và ghen tị tích tụ trong lòng từng chút một.
Hôm qua ngươi khinh thường ta, ngày mai ta sẽ khiến ngươi không với tới.
Hắn ta muốn Phùng gia của hắn ta ngày càng tốt hơn, hắn ta muốn hủy hoại Kỷ gia, hủy hoại Kỷ Vân Tịch.
Còn khoa cử mùa xuân, chính là khởi đầu.
Chỉ cần Ngô Duy An tham gia khoa cử mùa xuân, hắn ta sẽ có thể mua chuộc người khác, cho Ngô Duy An một thành tích rất tốt, sau đó đổ hết nước bẩn này lên đầu Kỷ Minh Hỉ, đổ lên đầu Kỷ gia.
Đương kim thánh thượng ghét nhất những kẻ gian lận trong khoa cử mùa xuân, một khi phát hiện ra, chắc chắn Kỷ Minh Hỉ sẽ phải xuống ngựa, Kỷ gia nhất định sẽ bị tổn thương nghiêm trọng!
Phùng Tứ ở bên cạnh tiếp tục thêm dầu vào lửa: "Đúng vậy, ta nghe nói trước đây, lúc Ngô đại công tử cầu hôn nhà tỷ tỷ, đã nói là sẽ tham gia khoa cử mùa xuân, thi đỗ một vị trí tốt, rồi rước tỷ tỷ về nhà một cách long trọng."
Những người khác cùng phe với Phùng gia cũng tới tấp hùa theo.
"Trước đây chưa từng nghe đến danh tiếng của Ngô đại công tử, không ngờ Ngô đại công tử lại lợi hại như vậy, cũng là một trong những ứng cử viên cho tam giáp."
"Ta phải xin lỗi Tam tiểu thư trước, trước đây hôn sự của Tam tiểu thư khiến ta rất bất ngờ, bởi vì Tam tiểu thư thực sự xứng đáng có được điều tốt hơn. Nhưng nếu Ngô đại công tử có học vấn cao thâm như vậy, thì là do ta không có mắt nhìn. Rốt cuộc vẫn là Tam tiểu thư có mắt nhìn tốt, nhìn trúng Ngô đại công tử ngay từ cái nhìn đầu tiên."
"……"
Kỷ Vân Tịch lặng lẽ quan sát mọi chuyện, tạm thời không lên tiếng.
Họ đã nói rất nhiều, nhưng ý tứ đều na ná nhau, chính là muốn nâng nàng và Ngô Duy An lên cao để rồi hạ xuống đau hơn.
Bởi vì theo bản tính của con người, người bình thường nghe những lời này, chắc chắn sẽ không thừa nhận mình thực sự không có khả năng, mà sẽ cố gắng hết sức để đạt được.
Nhưng Ngô Duy An không phải là người bình thường.
Hắn đỏ mặt tía tai, lắc tay: "Ta... ta không được đâu, có lẽ ta chỉ có thể đỗ đạt, cũng không chắc có thể vào điện thí được……"
Kỷ Vân Tịch cụp mắt xuống, đột nhiên cắt ngang lời hắn: "Không, huynh có thể."
Ngô Duy An ngơ ngác: "Vân nương?"
Kỷ Vân Tịch dịu dàng nói: "An lang, chỉ là tam giáp thôi, huynh nhất định có thể."
Ngô Duy An luống cuống: "Không, ta không thể."
Kỷ Vân Tịch nghe mà thấy bực bội: "Ta nói huynh có thể thì huynh nhất định có thể!"
Hai anh em Phùng gia nghe thấy vậy thì lặng lẽ nhìn nhau.
Kỷ Vân Tịch này, đã mắc câu rồi.
Ngô Duy An tái mặt, cố gắng để mọi người hiểu được năng lực của hắn: "Ta... ta học hành vốn không tốt lắm……"
Kết quả, Kỷ Vân Tịch còn chưa kịp mở miệng, Kỷ Minh Diệm vừa xông tới đã chốt hạ: "Muội phu, đừng sợ! Đệ có thể! Lục ca tin tưởng đệ. ta sẽ giúp đệ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
