Kết quả là hắn không những nói mà còn nói trúng tim đen của Phùng Tứ, khiến Phùng Tứ phát điên.
Càng nhìn càng thấy có tâm kế.
Kỷ Minh Song nhìn chằm chằm vào Ngô Duy An, trong mắt ánh lên tia sáng tinh ranh.
Ngô Duy An vô tội ngơ ngác nhìn lại.
Kỷ Minh Song: "..."
Thật sự rất muốn đấm một phát vào khuôn mặt này.
Kỷ Minh Diệm thấy hai người thực sự không sao, gã sai vặt nhà muội phu cũng không sao, liền gọi mọi người: "Đi thôi, tối nay là tiệc lửa trại, gần đây ta mới pha chế được một số gia vị nướng, ta nướng thịt nướng xiên cho các ngươi!"
Kỷ Minh Song: "..."
Kỷ Vân Tịch: "..."
Chỉ có Ngô Duy An vui vẻ nói: "Được, cảm ơn Lục ca."
Trên khoảng đất trống trước khu trại, lửa trại đã được đốt lên.
Mỗi nhà vây quanh một bếp lửa, tự chuẩn bị thức ăn.
Ngày mai mới đi săn, cho nên thịt sống dùng tối nay đều là do Kỷ gia cho người đưa từ tiệm thịt ở kinh thành tới, mọi người tự lấy tự nướng.
Phải nói rằng, tiệc tối lửa trại mùa đông thực sự có chút lạnh.
May mà ngọn lửa trước mặt cháy đủ lớn, nơi đóng trại lại nằm ở nơi khuất gió, cũng coi như có thể chịu đựng được.
Kỷ Minh Song đã chuồn sớm, hắn ta đi đến chỗ người khác, ăn chung cùng người khác.
Dù sao thì hắn ta cũng không chắc mình có chịu nổi món thịt nướng của Kỷ Minh Diệm hay không.
Kỷ Minh Diệm trở về lều lấy dụng cụ nướng thịt và những lọ gia vị để nêm nếm.
Tuyết Trúc thì ngồi cùng Đường Hổ và những người hầu khác của phủ Kỷ gia, đang ôm chân ngồi ngoan ngoãn ăn hồ lô, đồng thời nhận đồ ăn mà mọi người đưa cho.
Cho nên trước chậu lửa của Kỷ gia, chỉ còn lại Kỷ Vân Tịch, Ngô Duy An và Ngô Duy Ninh ngồi.
Kỷ Vân Tịch đột nhiên lên tiếng hỏi: "Huynh biết nướng thịt không?"
Ngô Duy An nhấp một ngụm rượu: "Biết."
Kỷ Vân Tịch nhìn ngọn lửa, nhanh chóng đưa ra quyết định: "Ta ăn thịt huynh nướng, huynh ăn thịt lục ca ta nướng."
Ngô Duy An đặt chén rượu xuống, tay ôm lò sưởi nhỏ: "Không."
Kỷ Vân Tịch nhìn hắn: "?"
Ngô Duy An chớp mắt với nàng: "Hai trăm lượng chỉ là giá hù dọa lục ca của muội thôi."
Kỷ Vân Tịch hiểu ra: "Ta thêm năm mươi lượng."
Ngô Duy An ám chỉ: "Ta rất giỏi nướng thịt."
Kỷ Vân Tịch tiếp tục trả giá, trực tiếp nâng lên gấp bốn lần: "Vậy thì thêm hai trăm lượng nữa."
Ngô Duy An vuốt lại búi tóc: "Tay hơi lạnh."
Kỷ Vân Tịch nhất thời không đáp lời, nàng chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Ngô Duy An cười nhìn lại, biểu cảm trên mặt vô cùng dịu dàng, dáng vẻ tình cảm sâu đậm, nhưng vẫn không chịu nhả lời.
Đùa chứ, lúc này mà không nhân cơ hội chém đẹp một trận thì còn đợi đến bao giờ?
Kỷ Vân Tịch khép lại ống tay áo, mắt hơi cụp xuống.
Nàng có rất nhiều tiền, với nàng mà nói, mấy trăm lượng bạc cũng chỉ như mấy chục lượng, không cần để trong lòng.
Nhưng nhìn bộ dạng này của Ngô Duy An, nàng đột nhiên không muốn đưa nữa.
Bởi vì thực sự có chút quá đáng.
Kỷ Vân Tịch ngồi thẳng dậy: "Cũng đúng, không làm phiền huynh nữa."
Ngô Duy An: "?"
Kỷ Vân Tịch nhìn sang bên cạnh, nơi Ngô Duy Ninh đang cố hết sức giảm bớt sự tồn tại của mình: "Duy Ninh."
Ngô Duy Ninh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim: "Tam tiểu thư có chuyện gì không?"
Kỷ Vân Tịch: "Ngươi biết nướng thịt không?"
Ngô Duy Ninh theo bản năng nhìn về phía Ngô Duy An.
Trong mắt Ngô Duy An ẩn chứa sự đe dọa.
Ngô Duy Ninh rất do dự, nghe cuộc nói chuyện vừa rồi của đại ca và đại tẩu, hắn ta đã biết, chẳng phải là cướp mất việc làm của đại ca sao?
Nhưng nói không biết thì hắn ta lại không muốn và cũng không muốn lừa người khác.
Ngô Duy Ninh cắn răng: "... Biết."
Kỷ Vân Tịch cong môi: "Vậy làm phiền ngươi."
Ngô Duy Ninh muốn khóc: "Được."
Ngô Duy An: "???"
Con vịt sắp vào miệng hắn, cứ thế mà bay mất rồi sao??
Rất nhanh, Kỷ Minh Diệm đã mang theo những lọ lọ hũ hũ của hắn ta nhảy nhót tới.
Đúng vậy, nấu nướng là việc vui vẻ nhất trên đời, em của muội phu của hắn ta thích cũng là chuyện bình thường.
Nhất định là đối phương cũng hy vọng chị dâu công nhận tay nghề nấu nướng của mình, giống như hắn ta hy vọng muội phu công nhận tay nghề nấu nướng của mình, tâm trạng này đều giống nhau mà.
Kỷ Minh Diệm liền ngồi xuống bên cạnh Ngô Duy An, sau đó bắt đầu bận rộn,
Thực ra nướng thịt rất đơn giản, chỉ cần cho nguyên liệu đã sơ chế lên lửa nướng, nhớ lật qua lật lại là được.
Quan trọng nhất là ở khâu gia vị.
Gia vị của Kỷ Minh Diệm rất nhiều, hơn nữa còn đủ các màu sắc, tập hợp đủ cả đỏ cam vàng lục lam chàm tím.
Có loại không có mùi vị, có loại thì Ngô Duy An ở bên cạnh ngửi thấy mùi thơm kỳ lạ.
Ngô Duy An nhìn mãi nhìn mãi, đột nhiên có chút không chắc chắn: "Lục ca, những thứ này sẽ không có vấn đề gì chứ?"
Kỷ Minh Diệm rắc gia vị rất vui vẻ: "Có thể có vấn đề gì chứ? Đệ yên tâm, ta đều tự nếm thử rồi. Ta tự nếm thử không có vấn đề gì, mới dám cho các đệ dùng. Yên tâm đi, muội phu, nào, đệ nếm thử xem!"
Ngô Duy An cầm xiên thịt dê đối phương đưa tới, xiên thịt dê được rắc gia vị màu đỏ và màu xanh lam, ngửi mùi thấy rất khó chịu, giống như mực đen vậy.
Kỷ Vân Tịch ở bên cạnh nhận ra Ngô Duy An đang do dự.
Thật hiếm khi, hôm đó dùng bữa tối ở nhà, hắn không hề do dự như vậy.
Kỷ Vân Tịch nhẹ nhàng nhướng mày, ôn tồn nói: "An lang, huynh nếm thử đi, đừng phụ lòng tốt của Lục ca."
Ý tứ ẩn dụ, nếu tối nay không ăn, chưa chắc đã trả tiền công cho huynh.
Ngô Duy An đành cắn răng ăn.
Nói sao nhỉ, mùi vị có hơi lạ, nhưng cũng không đến mức không thể chấp nhận được. Hơn nữa ăn nhiều rồi, sẽ thấy cũng tạm được.
Tóm lại, vì tiền, có thể nhịn.
Kỷ Minh Diệm thấy vậy, rắc gia vị càng thêm vui vẻ.
Sau đó Ngô Duy An ăn no rồi, thật sự không thể ăn nổi nữa, Kỷ Minh Diệm liền cầm mấy xiên, cố ý mang đến cho Kỷ Minh Song.
Hắn ta vẫn luôn là một huynh trưởng tốt, không đời nào quên đứa em trai thứ bảy trong nhà.
Kỷ Minh Song: "..."
Kỷ Minh Song kiên quyết từ chối: "Đệ đã no rồi."
Kỷ Minh Diệm cũng rất nhiệt tình: "Đệ cứ ăn một chút, chỉ một xiên thôi, thứ này cũng không no bụng lắm, hơn nữa Minh Song, đệ đang tuổi ăn tuổi lớn..."
"Đệ đã lớn xong rồi." Kỷ Minh Song biết thế nào cũng không từ chối được, dứt khoát nói thẳng: "Huynh bảo bữa tối ở nhà cũng đành, bữa đó huynh sẽ kiềm chế, nhưng nướng thịt thì liên quan đến mấy loại gia vị kia của huynh, huynh chắc chắn không sao chứ?"
Kỷ Minh Diệm gật đầu: "Chắc chắn."
Kỷ Minh Song nhắc nhở hắn ta: "Huynh còn nhớ nhiều năm trước, huynh cũng chắc chắn như vậy, kết quả suýt nữa thì Ngũ ca..."
Kỷ Minh Diệm lẩm bẩm: "Lúc đó ta chỉ quên mất, hai loại gia vị đó không thể trộn lẫn với nhau thôi mà."
"Chờ đã." Kỷ Minh Diệm đột nhiên vỗ đầu, sắc mặt tái nhợt: "Xong rồi xong rồi."
Kỷ Minh Song lập tức có dự cảm không lành: "Không thể nào..."
"Hình như ta lại trộn lẫn với nhau rồi!" Kỷ Minh Diệm nhổm dậy chạy về, giọng nói thảm thiết: "Muội phu… muội phu ơi!!!!!!"
Tiếng gào thét thảm thiết như tiếng quỷ của Kỷ Minh Diệm vang vọng khắp khu trại, không ngừng lan ra xa, truyền đến thung lũng núi Lộc Sơn, dọa cho vô số chim muông thú vật chạy tán loạn.
Các công tử tiểu thư vừa uống rượu vừa nướng thịt vừa trò chuyện đều sợ đến mức phát bệnh tim, không ngừng thốt lên tiếng "ối giời ơi".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
