Gã béo mập nghe thế liền vội vàng tâng bốc: "Thiên Hương Lâu sao? Vậy thì tay nghề của huynh đài quả thực rất lợi hại! Còn ta thì hiện đang làm việc tại Túy Tiên Các. Những lúc bếp trưởng bận rộn, toàn bộ việc đứng bếp đều do một tay ta cáng đáng cả. Đám thực khách ngoài kia ăn vào cũng căn bản chẳng thể phân biệt được sự khác biệt đâu!"
Gã thấp bé cũng không vừa, vội vàng đáp lễ: "Thế thì huynh đài đây ắt hẳn cũng là một vị đầu bếp hạng nhất rồi!"
-
Hai kẻ tung người hứng trò chuyện rôm rả một hồi. Thấy Lê Thư Hòa ngồi im lặng bên cạnh mãi không chịu lên tiếng, bọn họ bèn chuyển hướng câu chuyện sang phía nàng: "Này tiểu nương tử, cô nương là người của tửu lâu nào đến đây vậy? Chậc, nhìn cái dáng vẻ này của cô, e là còn chưa từng tự mình đứng bếp bao giờ đâu nhỉ!"
Nói xong, cả hai liền nhìn nhau cười phá lên đầy mỉa mai.
Nãy giờ, Lê Thư Hòa đã bị ép phải nghe không ít những "chiến tích lẫy lừng" tự phong của hai kẻ này. Nay thấy bọn họ lại chĩa mũi dùi về phía mình, dù trong lòng chẳng buồn để tâm, nhưng nể phép lịch sự tối thiểu, nàng vẫn nhàn nhạt đáp lại một câu: "Ta làm việc tại Quán ăn Lư ký nằm trong phường Tuyên Bình."
Quán ăn Lư ký sao? Chưa từng nghe tên bao giờ!
Hai gã kia lại đưa mắt nhìn nhau, sau đó tiếp tục ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Gã thấp bé vừa cười vừa chế giễu: "Tiểu nương tử nhà cô đúng là thật thà quá mức! Chưa từng có kinh nghiệm đứng bếp ở tửu lâu lớn mà cũng dám vác mặt đến ứng tuyển ở nhà ăn chốn nha môn. E rằng khắp cái đất Trường An này, cũng chỉ có Đại Lý Tự mới dễ dãi cho cô vào đây để tham gia khảo hạch cùng với bọn ta mà thôi."
Gã béo mập cũng nhanh nhảu hùa theo: "Đúng là như vậy! Thử đổi lại là mấy nha môn khác xem, người ta đã sớm tống cổ cô ra ngoài từ lâu rồi!"
Nghe ra ẩn ý trong lời nói của hai kẻ này, Lê Thư Hòa mới lờ mờ nhận ra có điều gì đó không ổn. Nàng bèn thu lại vẻ hờ hững, mang theo vẻ mặt chân thành cất tiếng hỏi: "Hai vị nói vậy là sao? Chẳng hay nhà ăn của Đại Lý Tự này... có điểm gì khác biệt ư?"
Hai gã kia lại một lần nữa đưa mắt nhìn nhau, nhưng lần này, trong ánh mắt của cả hai đều lộ rõ vẻ kỳ quái khó tả.
Bọn họ đồng thanh hỏi ngược lại: "Lẽ nào... tiểu nương tử đây thực sự chưa từng nghe qua những lời đồn đại về nhà ăn của Đại Lý Tự sao?"
Lê Thư Hòa lắc đầu. Nàng đến thành Trường An chưa đầy một tháng, phần lớn thời gian đều loanh quanh ở quán ăn Lư ký, thì làm sao biết được nhà ăn của Đại Lý Tự này còn ẩn chứa câu chuyện gì cơ chứ?
Vị đầu bếp béo ghé sát lại gần một chút, ra vẻ thần bí nói: "Nhà ăn của Đại Lý Tự này á, đó chính là một trong mười bí ẩn lớn chưa có lời giải của thành Trường An đấy!"
"Ồ?" Lê Thư Hòa bắt đầu thấy hứng thú.
"Nhà ăn của Đại Lý Tự tà môn lắm!" Gã béo nói tiếp: "Nghe đồn mấy đời bếp trưởng trước đây đều có kết cục chẳng mấy tốt đẹp!"
"Vị bếp trưởng đầu tiên, ban đầu làm việc rất tốt. Chẳng hiểu dở chứng thế nào mà lại đi cấu kết với người Hồ. Hắn ngày ngày nhân lúc các vị đại nhân bàn bạc chuyện quan trọng để nghe lén, sau đó đem bán tình báo."
Hửm? Gián điệp sao?!
Lê Thư Hòa tò mò hỏi: "Vậy làm sao hắn lại bị phát hiện?"
Y lại chép miệng cảm thán: "Cô nói xem, lúc ăn cơm thì có ai lại đi để ý xem người bên cạnh có đang nghe lén hay không cơ chứ? Thế mà Lục Thiếu khanh chỉ nhìn thoáng qua đã phát hiện ra. Thật đúng là tâm tư kín kẽ, thảo nào tuổi còn trẻ mà ngài ấy đã ngồi vững vàng trên chiếc ghế Thiếu khanh Đại Lý Tự này."
Vị đầu bếp béo cũng gật gù hùa theo.
Lê Thư Hòa tiếp tục hỏi: "Thế còn ai nữa không?"
Đã nói là "mấy đời", thì ắt hẳn vẫn còn những chiến tích khác...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)