Thầy Quách còn cổ vũ Doãn Văn thi vào Học viện Âm nhạc, Doãn Văn nhận lấy cổ vũ gấp bội, tỏ vẻ muốn nỗ lực cho tốt mà học tập, tranh thủ thi được vào Học viện Âm nhạc.
Tiểu Gia Gia đặc biệt hợp ý với Diệp Tuệ, luyến tiếc để Diệp Tuệ về, còn dốc sức mà mời cô lần sau tới nhà chơi, Diệp Tuệ đáp ứng về sau khi tới Bắc Kinh lại qua thăm bé, cũng đáp ứng sau khi trở về sẽ viết thư cho cô bé, Gia Gia mới lưu luyến không rời mà chia tay với bọn họ.
Trong cuộc đời Doãn Văn chưa bao giờ có một ngày phong phú như thế, cùng nhau biểu diễn với thầy giáo của Học viện Âm nhạc và ca sĩ chân chính, thể xác và tinh thần chưa bao giờ cảm thấy sung sướng như thế qua.
Trên đường trở về, cậu chàng còn liên tục say mê trong vui sướng và thỏa mãn vô biên.
Diệp Tuệ không có đi quấy rầy cậu chàng, để chính nó đi dư vị đi, cái loại trạng thái này cô có thể lý giải, giống như là một giấc mơ đẹp, vào một khắc vừa mới tỉnh lại kia, đặc biệt không nguyện ý đi ra cái loại tư vị tuyệt vời này, cảm thụ trong nội tâm Doãn Văn hiện tại đây, áng chừng có thể dùng dư âm còn văng vẳng bên tai mà hình dung.
Một ngày này cũng là ngày huấn luyện cuối cùng tại kỳ viện của Tiểu Tuyết, sau khi huấn luyện kết thúc, bọn họ lưu lại Bắc Kinh hai ngày, dẫn Tiểu Tuyết đi tham quan mấy điểm du lịch nổi tiếng Bắc Kinh, lại mua chút đặc sản phương bắc làm quà cho người nhà, thế này mới dẹp đường hồi phủ.
Lúc trở lại Nam Tinh, đã là 29 tháng 12 Âm lịch, trước ăn Tết một ngày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)