Trước lúc nghỉ đông tiến đến, viện trưởng Vương liên hệ kỳ viện Trung Quốc, báo một lớp huấn luyện trong ngày nghỉ cho Tiểu Tuyết, đây là Tiểu Tuyết chủ động yêu cầu, cô bé là chí tất phải được đối với cuộc thi định cấp sang năm, muốn đạt được huấn luyện càng cao cấp.
Ở kỳ viện Nam Tinh, trừ bỏ viện trưởng Vương, cô bé đã không tìm thấy đối thủ, mà viện trưởng Vương cũng không có khả năng mỗi ngày đều bồi cô bé chơi cờ, rất nhiều lúc cô bé đều là tự chơi cờ với bản thân.
Viện trưởng Vương xem như là tận tâm tận lực, tận khả năng sáng tạo điều kiện tốt nhất vì cô bé.
Kỳ viện Trung Quốc ở Bắc Kinh, đường xá xa xôi, học phí, tiền sinh hoạt với lộ phí đều không rẻ, gia đình bình thường thì dù cho muốn bồi dưỡng một kỳ thủ như vậy cũng có chút không đủ sức, cũng may Diệp gia không thiếu tiền, Tiểu Tuyết muốn học, trong nhà là ủng hộ vô điều kiện.
Đương nhiên vẫn là Diệp Tuệ đi cùng Tiểu Tuyết tới Bắc Kinh, lần này thầy không đi, chỉ có hai chị em, người trong nhà đều lo lắng, phải có con trai đi cùng mới an toàn, Doãn Văn ồn ào muốn đi, Doãn Võ thì lại không có yêu cầu muốn đi mãnh liệt.
Mùa đông ở Nam Tinh không sai biệt lắm là cũng một hai cái áo len thêm cái áo khoác dày là có thể qua mùa đông, anh cảm thấy áo dệt kim ở Nam Tinh nhất định có nguồn tiêu thụ rất tốt.
Giá của một chiếc áo dệt kim là tương đương với phí dụng cần để đan một cái áo len, nhưng mà nó lại tiết kiệm thời gian rất lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)