Thi đấu là một trận tiếp một trận, mỗi ngày đều không nghỉ ngơi.
Tuy một ngày chỉ có một ván cờ, nhưng ván cờ này áp lực còn lớn hơn so với huấn luyện bình thường.
Sau khi trận đấu thứ 7 kết thúc, Tiểu Tuyết trở về ngã đầu liền ngủ, vẫn là Diệp Tuệ gọi cô bé dậy ăn cơm tắm rửa, cô cũng không biết khuyên Tiểu Tuyết thế nào, sợ đứa nhỏ quá nặng được mất, nói thế nào cũng không quá thỏa đáng.
Lúc ăn cơm, Tiểu Tuyết ngáp một cái, nói: “Chị Tuệ, ngày mai thi đấu xong, dẫn em với chị đi chơi đi!”
Đến giờ phút này, Diệp Tuệ nhưng là đã nhìn thoáng rồi, Tiểu Tuyết một đường đi được quá xuôi gió xuôi nước, Diệp Tuệ lo lắng cứ vậy mà phát triển tiếp thì con bé sẽ càng ngày càng kiêu ngạo, không chịu nổi suy sụp, thua cũng chưa chắc không tốt, có thể để Tiểu Tuyết một lần nữa suy xét ý nghĩa của cờ vây đối với con bé một chút, mặc dù con bé nhiệt tình yêu thương cờ vây, nhưng cho tới cùng còn chưa làm tốt định vị giữa việc học và cờ vây, Diệp Tuệ sợ con bé thuận lợi thông qua cuộc thi định cấp lần này, rồi vào đội quốc gia tập huấn, nhưng còn chưa có làm tốt việc chuẩn bị tư tưởng rời nhà dốc sức làm một mình, đến lúc đó sẽ hối hận, cái này bất lợi đối với việc trưởng thành thể xác và tinh thần của con bé.
Lúc Tiểu Tuyết đi ra trường thi, khuôn mặt là bình tĩnh, Diệp Tuệ đã biết được kết quả từ chỗ giáo viên giám khảo rồi, Tiểu Tuyết đến cùng vẫn là lấy thế kém nửa bước mà thua, tuy thế kém rất nhỏ nhưng mà thi đấu chính là thi đấu, cho dù là thua một chút, cũng là thua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)