*: Ý bảo kiềm chế bạo lực.
Ba người khác cũng vỗ tay, Tiểu Tuyết dựng thẳng 2 ngón cái lên: “Anh Doãn Văn, anh giỏi quá!”
Tiểu Vũ cũng gật đầu mỉm cười nói: “Hay!”
Tứ Trung không phải trung học trọng điểm, Doãn Văn lại là lớp nghệ thuật, đối với chính mấy đứa nó mà nói, không lấy thành tích luận anh hùng, cho nên mọi người phổ biến là thành tích văn hóa đều kém.
Diệp Tuệ nhìn phiếu điểm đỏ phấp phới hết tuyến, nói với Doãn Văn: “Em cũng học cho tốt chút nha, tương lai không tính thi lên Học Viện Âm Nhạc?”
Doãn Văn vò đầu cười hề hề: “Thật ra em đã xem như là học rồi đó, em còn là trung đẳng của lớp đó, kém hơn em còn có một nửa đó.”
Diệp Tuệ liếc xéo cậu: “Sao em không ngẫm lại người thành tích tốt trong lớp em còn có một nửa hả? Thành tích ngữ văn này của em sao mới chỉ có năm mươi mấy điểm hả, giờ em bắt đầu tự mình viết ca khúc rồi, không sợ viết ra ca từ quá dở bị người ta ghét bỏ hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)