Sau khi Diệp Tuệ lên năm hai, thì chương trình học khẩn trương hơn năm nhất không ít, may mà không cần học bù cho ai nữa, cũng sẽ không cần ba ngày hai bữa chạy về nhà.
Có điều cô vẫn là kiên trì mỗi tuần trở về ít nhất một lần, biết tình huống trong nhà với động thái của đám em út mới tương đối an lòng.
Chiều thứ bảy này, Diệp Tuệ làm thí nghiệm xong, vừa chuẩn bị đi về nhà.
Du Thiên Hành gọi cô lại: “Diệp Tuệ, chờ một chút.”
“Thế nào, đại lớp trưởng?” Diệp Tuệ liếc mắt nhìn Du Thiên Hành.
Du Thiên Hành gỡ mắt kính trên mũi xuống gài trong túi áo sơ mi, nhìn nhìn người bên người, đè thấp giọng nói: “Có phải cậu về nhà hay không?”
“Đúng vậy.
Có việc?” Diệp Tuệ hỏi.
Du Thiên Hành nói: “Không phải tuần sau học viện của chúng ta muốn làm một buổi liên hoan đón người mới sao? Mỗi lớp đều sắp xếp nhiệm vụ, lớp chúng ta tính toán làm một hoạt động đố chữ, muốn lấy một chút phần quà nhỏ làm phần thưởng, không phải nhà cậu mở quầy bán quà vặt sao? Nghe nói đồ vật còn vô cùng đầy đủ, cậu ngẫm lại giùm tôi xem nên lấy chút vật nhỏ gì, đơn giá không vượt quá một mao tiền, tổng giá trị không vượt quá 5 tệ.
Đây đều là tiền lớp ra, tận lực tiết kiệm chút.”
Diệp Tuệ gật gật đầu: “Rồi, để tôi về xem xem, cần ít nhất là 50 món đồ à?”
“Ha ha, càng nhiều càng tốt!” Du Thiên Hành nói.
Từ sau khi Diệp Tuệ ngả bài vụ mình có đối tượng với Du Thiên Hành, thì thơ tình Du Thiên Hành viết cho cô cũng chầm chậm bớt đi, sau này dứt khoát không còn nữa, nói là linh cảm khô kiệt, không viết ra được.
Có điều Diệp Tuệ nghe nói gần nhất anh ta lại bắt đầu viết thơ, nguồn linh cảm là một sư muội của bản khoa, linh cảm của thi nhân quả nhiên là cuồn cuộn không ngừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

