Diệp Tuệ với Ngụy Nam đều ngồi xuống, Ngụy Nam nhìn Diệp Tuệ một cái, nói: “Đúng vậy, chú, con với Diệp Tuệ ở cùng nhau.”
Diệp Thụy Niên thở dài, tầm mắt đổi tới đổi lui trên mặt bọn họ, phiền muộn nói: “Chú cứ cảm thấy Tuệ Tuệ còn nhỏ, không nghĩ tới cũng đến tuổi đàm hôn luận gả rồi.”
Diệp Tuệ mở miệng nói: “Ba, con kết hôn còn sớm đâu, ít nhất cũng phải tốt nghiệp đại học mới được.”
Diệp Thụy Niên nghe câu đó mới thoáng vui vẻ gật gật đầu: “Vậy còn có ba bốn năm có phải không?”
Diệp Tuệ không khỏi cười: “Ít nhất là ba năm.”
Diệp Thụy Niên nói với Ngụy Nam: “Tiểu Ngụy à, Tuệ Tuệ rất sớm đã không còn mẹ, con bé vẫn luôn đặc biệt hiểu chuyện, giúp đỡ chăm sóc em trai với cái nhà này, từng chịu rất nhiều khổ.
Chú thua thiệt con bé rất nhiều, trước kia điều kiện trong nhà không tốt, cái gì cũng không có, giờ vừa mới tốt lên chút, con bé lại lớn, chú sợ không kịp bồi thường con bé.”
Nhưng chú tôn trọng lựa chọn của Tuệ Tuệ, quyết không để con bé chịu nửa phần ấm ức, cho nên chú chỉ có thể yêu cầu con đừng để con bé chịu ấm ức.”
Ngụy Nam nghe mà trong lòng cảm động một trận, anh chân thành gật đầu: “Chú, con nhất định sẽ không để cô ấy chịu nửa phần ấm ức.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)