Ngụy Nam xuất viện, cũng không thể đi làm ngay lập tức, còn cần tiếp tục tĩnh dưỡng.
Ba mẹ hi vọng anh có thể về nhà ở, chăm sóc anh cũng khá tiện.
Trên thực tế trong nhà cũng rất không tiện, phòng ở nhà bọn họ chật, còn là giường tầng, một bệnh nhân như Ngụy Nam ở giường trên hiển nhiên không quá hiện thực, để ba gần một nửa trăm tuổi leo lên leo xuống cũng rất không tiện, cuối cùng vẫn là quyết định về ký túc xá ở.
Diệp Tuệ cũng đề nghị anh về ký túc xá, cô đi qua thăm anh cũng tiện hơn một chút, đơn vị anh cách nhà cô gần một chút.
Sau khi Ngụy Nam trở lại ký túc xá, Diệp Tuệ mua bếp lò, than cục cùng nồi chén gáo bồn cho anh, có thể tự mình nấu canh nấu cơm.
Ăn ở căn tin tuy tiện, nhưng đến cùng vẫn là không thể chuyên môn đi chiếu cố khẩu vị của bệnh nhân là anh đây.
Ngụy Nam thả sách trong tay xuống, nói: “Chẳng lẽ không phải là ba cô ấy lo lắng về sau theo con, con không có thời gian chăm sóc cô ấy sao?”
Hà Ngọc Trân không khỏi cười một tiếng: “Con nhưng lại có tự mình hiểu lấy à, ai bảo con cứ muốn làm nghề này chứ.
Phải đối tốt với Diệp Tuệ chút đó, có rảnh thì chạy tới nhà con bé nhiều, hỗ trợ làm chút việc, lưu cái ấn tượng tốt cho ba con bé.
Uầy, nói tới mẹ liền lo lắng mà, nếu mẹ có một cô con gái có khả năng lại xinh đẹp như vậy, mẹ cũng phải suy xét chút xem gả cho con có thích hợp hay không.”
Ngụy Nam kêu một tiếng: “Mẹ, sao mẹ lại hủy đài của con trai như vậy chứ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)