Ngụy Nam trắng mắt liếc em gái một cái: “Em quản nhiều như vậy làm chi?”
“Chắc chắn đúng là vậy.
Cô ấy thấy anh bị thương đều khóc, em còn chưa khóc đâu.” Ngụy Hoa tiếp tục bày chứng cứ chứng minh phát hiện của mình.
“Em còn không biết xấu hổ mà nói? Nói rõ rằng cô ấy càng để ý anh hơn em.
Anh còn chưa nói em đâu, thái độ của em đối với cô ấy hôm nay anh tương đối không vừa lòng.” Ngụy Nam không khách khí phê bình em gái.
Ngụy Hoa mạnh miệng: “Thái độ em như nào? Cô ấy còn chưa có vào cửa nhà chúng ta đâu, cánh tay anh đã chỉa ra ngoài.”
Ngụy Nam nói: “Anh không giúp ai, giờ anh giúp lý không giúp thân, hiện tại cô ấy là khách, em đối với cô ấy như vậy liền không đúng, có vẻ không lễ phép.
Còn có, tương lai anh có thể giúp thân không giúp lý, em xem rồi làm đi.”
Ngụy Hoa cắn răng nhìn anh ấy: “Ý của anh là tương lai anh với cô ấy thân hơn so với em, dù thế nào cũng đứng ở bên cô ấy à.”
Anh, không phải là em dội nước lã vào anh, anh thấy bọn anh thích hợp sao? Cô ấy nhưng là một sinh viên đó, em thấy hai người không quá xứng.”
Ngụy Nam biến sắc, ấn bụng lạnh lùng hạ lệnh trục khách: “Miệng vết thương anh đau, buồn ngủ, cô nhanh về đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)