Tiểu Tuyết đoạt giải, lại báo danh ở kỳ viện, về sau chính là học trò của thầy Vương Kiến Lương, sau khi ước định xong thì mỗi cuối tuần tới đây học cờ, nghỉ đông với nghỉ hè cũng lại đây huấn luyện.
Kỳ viện còn vì người ham thích kỳ nghệ mà cung cấp lớp huấn luyện, Diệp Tuệ trưng cầu ý kiến của các em trai em gái, chỉ có Tiểu Võ nguyện ý học, Diệp Tuệ cũng báo danh cho cậu.
Bọn họ tới học cờ nên đương nhiên là phải giao học phí, có điều Diệp Tuệ nguyện ý ra khoản tiền này.
Ông ấy biết em được giải, chắc chắn sẽ phi thường cao hứng.”
Ngụy Nam nói: “Mua chút quà đi báo tin vui cho ông Hoàng đi, không có ông ấy, kỳ nghệ của Tiểu Tuyết sao có thể tiến bộ được nhanh như vậy.”
“Ông Hoàng mà các cậu nói kia nhất định là một cao thủ đại ẩn ẩn ở thành thị.” Du Thiên Hành nói.
Tiểu Tuyết nghe theo đề nghị của Ngụy Nam với Diệp Tuệ, mua sữa mạch nha với hoa quả, còn mang theo phần thưởng của mình đi thăm ông Hoàng.
Ông Hoàng quả nhiên phi thường cao hứng, Tiểu Tuyết là học sinh thông minh nhất mà ông từng dạy, ông cũng thật cao hứng vì Tiểu Tuyết có thể vào kỳ viện học tập, bên kia có thể tiến hành hệ thống học tập chuyên nghiệp, đánh cờ với càng nhiều người, trình độ cũng sẽ càng cao hơn.
Mùng 2 tháng giêng, Diệp Chí Phi cuối cùng đã trở lại từ Quảng Châu, lần này anh mang về nửa tấn vải, đi vẫn là xe lửa vận chuyển hàng hóa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)