“Cám ơn chị!”
Lần nói chuyện này, Diệp Tuệ cũng không nghe được lời cô muốn biết từ chỗ Doãn Võ, hôm nay chủ yếu là chính cô đây tỏ thái độ, xem như là cho thằng bé một lời nhắc nhở, cho dù Doãn Võ thật sự yêu đương, hẳn cũng sẽ khá có chừng mực.
Nghỉ hè sang năm nhất định dẫn thằng bé đi Quảng Châu chơi một chuyến, yêu cầu này cũng không cao, hẳn là không khó để làm được, đến lúc đó nghĩ cách với anh cả là được.
Nhớ tới anh cả Diệp Chí Phi, trong lòng Diệp Tuệ còn có một loại cảm giác may mắn, anh ấy hẳn là đã tránh thoát một kiếp kia, bởi vì cách ngày hành hình đã từng kia đã qua đi 10 ngày, vận mệnh của anh ấy hẳn đã cải biến đi.
Đoạn thời gian kia, tối đến Diệp Tuệ cứ mơ thấy ác mộng, sợ Diệp Chí Phi lại phát sinh cái gì ngoài ý muốn ở Quảng Châu, nhưng lại không dám gọi anh về, cô sợ hãi đó một cái xoáy nước nuốt người, chỉ cần tới gần sẽ bị hút vào mất, cho nên tình nguyện anh cách cho thật xa ra.
Mãi cho đến điểm thời gian kia qua rồi, cô mới viết thư cho anh, bảo anh chọn mua hàng hóa về.
Chưa được 2 ngày, Diệp Chí Phi đã trở lại từ Quảng Châu.
Diệp Tuệ nhìn thấy anh cả, tảng đá trong long xem như đã rơi xuống, anh cả còn tốt đẹp đâu, lông tóc không tổn hao gì, để mấy thứ ác mộng cùng kẻ xấu kia đều gặp quỷ đi thôi.
Diệp Chí Phi nói hiện anh đang chuẩn bị đi xưởng in nhuộm hạ đơn đặt hàng, sáu tháng cuối năm là mùa thịnh vượng của xưởng in nhuộm, lại không chốt đơn đặt hàng nữa, chỉ sợ là không đuổi kịp ra hàng vào tháng Chạp mất.
Anh mang theo một ít mẫu in hoa về, để Diệp Tuệ tham mưu hỗ trợ chọn lựa, Diệp Tuệ chọn vài mẫu màu và hoa văn để anh ấy làm tham khảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)