Trong lòng Diệp Chí Phi có chút xin lỗi, vốn tính bồi cô một ngày, kết quả cũng chỉ xem điện ảnh một lúc: “Ngày mai anh phải đi Quảng Châu, chờ lần sau trở về lại đến gặp em.
Anh sẽ viết thư cho em.”
Sắc mặt Tân Bội buồn bực, vốn biết Diệp Chí Phi muốn đi Quảng Châu, hôm nay cố ý xin nghỉ đến bồi anh ấy, kết quả bị em gái anh trộn lẫn cả một ngày, nói cũng không nói được một câu cho tốt, tâm tình là kiểu gì cũng không vui nổi.
Lúc này Quách Mỹ Quyên đạp xe trở về từ bên ngoài, trông thấy Tân Bội, lớn tiếng chào hỏi với cô ấy: “Bội Bội!”
Diệp Tuệ lườm Quách Mỹ Quyên một cái, nhủ thầm một tiếng: “Vua nịnh nọt!”.
ngôn tình hài
Tân Bội nghe thấy cô nói như vậy, có chút ngoài ý muốn mà liếc nhìn cô một cái, sao em ấy quen Quách Mỹ Quyên, còn biết cô ta là vua nịnh nọt? Là Diệp Chí Phi nói cho em ấy?
Diệp Chí Phi không nhịn được cười: “Tuệ Tuệ, sao em biết cô ta là vua nịnh nọt?” Anh từng gặp Quách Mỹ Quyên hai ba lần, mỗi lần đều là chạy tới vỗ mông ngựa Tân Bội, quả thật là vua nịnh nọt.
“Cô ta không phải à?” Diệp Tuệ trắng mắt liếc bên kia một cái, “Người như vậy cách càng xa càng tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)