Tối hôm nay, mấy cậu chàng nằm trên sân thượng không chịu về phòng ngủ, ngay cả Ngụy Nam cũng không về ký túc xá.
Diệp Tuệ thật sự ra cũng vô cùng muốn ngủ sân thượng, giống như hồi nhỏ vậy đó, cùng nhau nằm lộ thiên trên đất với anh em trai.
Có điều đến cùng vẫn là lớn rồi, không thể không kiêng nể gì giống hồi nhỏ vậy, cô dẫn hai cô em gái xuống lầu ngủ.
Lên giường nằm xuống rồi, Diệp Tuệ lại nghĩ tới gì đó, đến trên giường Doãn Văn dưới lầu lấy chăn mỏng, lại lấy chăn mỏng trên giường chính mình, đi đưa cho 4 anh chàng trên lầu, bởi vì buổi sáng sẽ giáng sương, chắc chắn sẽ lạnh.
Diệp Tuệ cầm cái cốc, mượn ánh sáng sao và trăng, đắp chăn lên trên bụng cho bọn họ.
Lúc đắp chăn cho Ngụy Nam, tay cô đột nhiên bị Ngụy Nam bắt lấy, tim Diệp Tuệ xém chút nhảy ra khỏi cổ họng, Ngụy Nam thì lại kêu một tiếng: “Ai?”
Diệp Tuệ nuốt tim trở lại: “Là em.
Không có gì đâu, anh ngủ đi, em lấy cái chăn cho anh.”
“Ờm, cám ơn, đi ngủ sớm chút đi.” Một lát sau tay Ngụy Nam mới nới ra.
Lúc Ngụy Nam xuống lầu phát hiện Diệp Tuệ thế mà còn chưa có dậy, nội tâm anh có chút tiếc nuối nhỏ, không thể nói lời từ biệt với cô ấy liền đi về.
Diệp Tuệ cứ mãi rề rà trong phòng không chịu ra cửa, thẳng đến khi Tiểu Vũ đến gọi cô ăn bữa sáng, cô mới xuống lầu, Ngụy Nam tất nhiên sớm đã đi rồi.
Lưu Hiền Anh vừa bưng mì lên bàn vừa nói: “Tiểu Võ với Tiểu Tuyết đâu, sao không thấy bóng người? Còn chưa dậy à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)