Căn tin bọn anh vào giữa trưa từ 11 giờ đến 12 giờ rưỡi có cơm, em tận lực đi sớm chút nhé, chậm thì đồ ngon liền không còn.
Buổi tối em ăn ở căn tin hay là về nhà ăn?”
Diệp Tuệ suy nghĩ một chút: “Buổi tối em vẫn là về nhà ăn đi.” Cô biết cơm ở căn tin này không cần tiền, cũng không cần phiếu, nhưng mà bữa bữa đều ăn không cần trả tiền ở đây, nhất định sẽ chọc người ta chê cười Ngụy Nam, tuy chỉ ăn một chút cũng sẽ chê cười.
“Cũng được, tối về nhà ăn ngon đi.
Học tập vất vả, phải bồi bổ nhiều chút.
Trong nhà vào tối hẳn phải đình công không ầm ĩ, tối em liền ở nhà học tập đi, sáng lại qua, anh lấy cái chìa khóa cho em.” Ngụy Nam nói.
Diệp Tuệ cúi đầu nói: “Thật ra thì ban ngày anh cũng có thể ở trong này nghỉ ngơi, anh ngủ của anh, em học của em, em yên tĩnh lắm, sẽ không ảnh hưởng anh nghỉ ngơi đâu.” Phòng ở của nhà Ngụy Nam chật chội như vậy, về đó chắc chắn bất tiện.
Ngụy Nam mỉm cười nhìn cô, trong mắt sáng như sao trời: “Nhưng anh sợ ảnh hưởng em học tập.”
Lỗ tai Diệp Tuệ cũng đỏ, lắc đầu nói: “Sẽ không đâu.” Cô biết Ngụy Nam ngủ không ngáy, phi thường yên tĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)