Diệp Tuệ nâng mi mắt lên, liền đâm vào hai đầm nước sâu đến cơ hồ có thể làm người chìm vào trong, ánh mắt hai người vừa chạm vào, y như là điện tích âm dương tương thông, một loại cảm giác tê dại xì xì xèo xèo truyền tới đáy lòng mỗi người.
Song phương đều không khỏi đỏ mặt, dời tầm mắt đi cúi đầu tìm chuyện làm, người thì gặm sườn, người thì bóp ngón tay.
Trong phòng yên tĩnh đến thần kỳ, chỉ còn lại tiếng Ngụy Nam nhấm nuốt sườn.
Loại hoàn cảnh yên tĩnh này có chút xấu hổ, nhưng mà trong lòng song phương lại không dừng được mà ứa ra bong bóng ngọt ngào, ánh mắt Diệp Tuệ dạo quanh, đứng dậy, chuyển động không mục đích trong phòng, ý đồ trừ bỏ đi sự trầm mặc xấu hổ này.
Cuối cùng, Diệp Tuệ tìm được đề tài: “Anh ăn Tết có thể được nghỉ mấy ngày?”
Diệp Tuệ quay đầu nhìn Ngụy Nam một cái, không biết có phải là ảo giác của cô hay không, anh ấy tựa hồ là đang ám chỉ cô, cô gật đầu: “Làm người nhà của cảnh sát rất không dễ dàng.”
Ngụy Nam rũ rèm mắt xuống thở dài: “Đúng vậy, đó là một vấn đề hiện thực không cách nào xem nhẹ.”
Diệp Tuệ thấy cảm xúc của Ngụy Nam hạ thấp xuống, cô cười nói: “Vậy nên các cảnh sát cùng cảnh tẩu* đều là người đáng yêu nhất nha.”
*: từ gọi vợ cảnh sát.
Ngụy Nam giương mắt nhìn Diệp Tuệ, trên mặt cô mang theo tươi cười ngọt ngào, biểu cảm có chút nghịch ngợm nhỏ, tim nhất thời ấm mềm, trong cổ họng có một câu thiếu chút thốt ra: Em nguyện ý làm người đáng yêu nhất kia chứ? Chẳng qua câu nói này bị anh nuốt vào trong bụng, đây không phải là thời điểm thích hợp để nói câu này.
Ngụy Nam ăn sạch sẽ tất cả đồ mà Diệp Tuệ mang tới, lúc này đồng nghiệp anh từ phòng cách vách lại đây, trông thấy Diệp Tuệ trong phòng Ngụy Nam, bắt đầu vui đùa: “A, đãi ngộ của thằng nhóc cậu tốt hơn mấy ông già bọn tôi nhiều, còn có người nhớ thương, còn có đồ ăn đưa tới, có thể chia cho tôi một miếng không?”
Ngụy Nam để lộ ra cặp lồng cơm đã sạch bong: “Ngại quá, vừa mới ăn xong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)