Bọn họ đẩy xe chuẩn bị về nhà, còn chưa cưỡi lên xe, đón mặt liền có hai người tới, bước chân Diệp Tuệ không tự chủ được chậm lại, nhìn hai người kia, hốc mắt có chút trướng lên.
Hai người kia không phải ai khác, đúng là ba mẹ Ngụy Nam, nhìn đồ đạc mà bọn họ xách trong tay, hẳn là đi mua hàng tết.
Diệp Chí Phi đã thấy được vợ chồng Ngụy Quốc Thái và Hà Ngọc Trân, cười chào hỏi: “Cô chú, hai người lên phố ạ?”
Vợ chồng họ Ngụy nhìn bọn họ, đều mười phần ngoài ý muốn, Hà Ngọc Trân nói: “Là Chí Phi à, con đây là đến tìm Ngụy Nam? Hôm nay Ngụy Nam phải đi làm, trong nhà cô không có ai sao? Ngụy Hoa cũng không ở nhà? Nha đầu kia đi đâu vậy? Đi, đi, đi lên lầu ngồi đi.”
Diệp Chí Phi cười xua tay: “Không phải, cô, con không phải là đến tìm Ngụy Nam.
Hà Ngọc Trân mỉm cười đánh giá Diệp Tuệ cùng cặp song sinh, mang theo ý cười nói: “Lão Ngụy ông nhìn bốn anh em này này, trông thật sự là một đứa lại càng đẹp hơn một đứa, ba mẹ mấy đứa thật biết sinh.”
Diệp Tuệ cố nén mũi chua xót, gật đầu chào hỏi: “Chào cô chú!” Cặp song sinh cũng lễ phép chào hỏi.
Vợ chồng Ngụy Quốc Thái cứ muốn mời 4 anh em họ lên nhà bọn họ ăn cơm trưa, nhưng mà Diệp Chí Phi nào lại không biết xấu hổ mà đáp ứng chứ, bọn họ nhiều người, lại không có đánh tiếng trước, người ta một chút chuẩn bị cũng không có, liền chối từ nói: “Cô chú, chờ tới tết con đến chúc tết cô chú.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)