Tháng ngày mà thành viên đầy đủ hết thế này quá khó được, tiếp qua 2 năm, sau khi bọn họ đều lớn lại càng khó có được, cho nên phải quý trọng cho tốt.
Diệp Tuệ thấy trong TV đang phát cảnh chụp hình, đột nhiên nảy ra một cái ý niệm trong đầu: “Lúc nào đó chúng ta cũng đi chụp tấm ảnh gia đình đi, giữ cái kỷ niệm.”
Đề nghị này chiếm được sự đồng ý nhất trí của mọi người: “Tốt thôi, đi chụp đi.”
Diệp Thụy Niên nói: “Chiều mai là có thể đi, ba tận lực về sớm một chút, mấy đứa đều đừng có chạy xa nha.”
Cặp song sinh cùng chị em Tiểu Vũ đều rất hưng phấn, bởi vì bọn họ rất ít chụp hình, bắt đầu khẩn trương mà thảo luận, ngay cả TV cũng mất đi sức hấp dẫn.
Lúc này cổng mở ra bị gõ vang lên, có người đến.
Diệp Tuệ còn tưởng là hàng xóm nào tới đây mua đồ, quay đầu lại, trông thấy Ngụy Nam đang đi vào trong đây, không khỏi cười rộ lên, cô còn chưa mở miệng, Diệp Chí Phi liền kêu lên: “Ngụy Nam, sao cậu lại tới đây? Ăn chưa?”
“Chào chú chào dì!” Ngụy Nam quét người trong phòng một vòng, tầm mắt lưu lại trên mặt Diệp Tuệ thêm 2 giây, sau đó nói, “Ăn rồi.
Lâu lắm không gặp được cậu, qua đây xem.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)