Chờ màn hình TV đã chỉnh xong rồi, liền bắt đầu chiếu phim truyền hình.
Ngụy Nam nhìn thoáng qua, không đầu không đuôi, không rõ ai là ai, anh đứng dậy đi đến cửa phòng bếp, Diệp Tuệ đang xắn tay áo thắt tạp đề nghiêm cẩn tráng bánh trứng, động tác thành thạo, tuy chỉ là nấu cơm nhưng lại có một cỗ tự tin thong dong, làm người ta không dời mắt đi được.
Cô đặt trứng gà cuốn thịt đã cuộn xong vào trong đĩa, sau đó đưa lên nồi đi chưng, bên này lại bắt đầu dùng thịt băm còn dư làm mì nước lèo.
Mười phút sau, Ngụy Nam rốt cuộc cũng kết thúc được sự tra tấn của hương thơm nồng đậm đối với hệ tiêu hóa, ăn được mì nóng hầm hập, tay nghề của Diệp Tuệ rất không tệ, mì sợi đơn giản lại làm được phi thường ngon miệng, trứng gà cuốn thịt lại ngon miệng với một phen phong vị khác, có chút không giống với cách làm của mẹ, nhưng mà mùi vị tuyệt đối không thua, anh yên lặng ăn, thi thoảng nhìn Diệp Tuệ trước mắt một cái, liền cảm thấy trong lòng cùng dạ dày đều thỏa mãn.
Diệp Tuệ tự gắp một chén mì nhỏ cho mình, dư lại cho Ngụy Nam hết, sức ăn của anh lớn, cô vẫn luôn nhớ, thịt cuốn được cắt khúc cô cũng chỉ ăn một khúc.
Phòng bếp ở ngay một góc phòng khách, hương thơm nồng tự nhiên hấp dẫn toàn bộ người xem TV trong phòng, lúc này Doãn Văn cũng xáp lại muốn chia một chén canh, Diệp Tuệ nhìn em trai: “Tối em chưa ăn no?”
Doãn Văn nhìn cái đĩa trên mâm, duỗi một ngón tay ra: “Cho em ăn một khúc trứng cuốn?”
Ngụy Nam vội nói: “Ăn đi.”
Diệp Tuệ dùng đũa gắp một khúc nhỏ nhất cho cậu: “Chúng ta lại không khắc nghiệt em, về sau tối ăn no đi, đừng có nửa đêm lại ăn gì, coi chừng bỏ ăn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)