*: Đây là năm 2000.
Năm Thiên Hi, Bắc Kinh.
Chuyến bay từ Nam Tinh đến Bắc Kinh an toàn đáp xuống sân bay Bắc Kinh, Diệp Tuệ đeo kính râm đi ra từ cabin, hít thở một ngụm không khí tươi mát, tươi cười rạng rỡ: "Vận khí không tồi, thế mà không có sương mù, trời còn xanh như vậy." Tuy mới quốc khánh, nhưng Bắc Kinh đã có thể cảm nhận được ý thu nồng đậm, trời cao mây nhạt, gió thu thoải mái, lá bạch dương và bạch quả đều đã ố vàng, so sánh với Nam Tinh nóng bức xanh um thì hoàn toàn là hai thế giới.
Phía sau cô có hai cô cậu thiếu niên mặc áo ngắn tay quần lửng ra khỏi cabin, Ngụy Chung Linh sảng khoái nhanh nhẹn: "Mẹ, thật mát mẻ, Bắc Kinh lạnh hơn nhà chúng ta nhiều."
Diệp Tuệ vừa xuống cầu thang vừa nói: "Nếu lạnh thì mặc áo sơ mi vào.
Dục Mẫn, quần áo ở trong cặp con nhỉ?"
Ngụy Dục Mẫn 12 tuổi dáng vóc còn cao hơn cả mẹ, mi thanh mục tú, môi hồng răng trắng, rất giống ba, là một thiếu niên cực kỳ anh tuấn, cậu chàng không thích nói chuyện, chỉ là ngắn gọn mà đáp một câu: "Xuống rồi lấy."
Ngụy Chung Linh sau cầu thang cũng không yên phận, nhảy nhót cả một đường, Ngụy Dục Mẫn không nói lời nào, chỉ là nhìn chằm chằm động tác em gái, để tránh con bé té ngã.
Ngụy Nam là người cuối cùng đi ra, nhắc nhở con gái: "Tiểu Bối con cẩn thận một chút, đừng ngã."
Diệp Tuệ cũng chẳng quay đầu lại đã biết ngay con gái đang làm gì: "Ngụy Chung Linh con có thể đi đường đàng hoàng hay không?" Hai đứa con nhà cô, tính cách con trai không khác đời trước là mấy, trầm mặc ít lời, chẳng qua là tự tin hơn trước kia nhiều, từ nhỏ đến lớn đều là lớp trưởng, đại đội trưởng của trường, thành tích cũng tốt hơn đời trước, quả thực chính một thiếu niên trăm điểm, ảnh hưởng của ba đối với con cái vẫn là phi thường lớn; con gái thì lại hướng ngoại so với đời trước nhiều, đặc biệt hoạt bát hiếu động, còn có chút yếu ớt tùy hứng, tiểu tính tình kiểu này trước kia là không có, bởi vì trước kia không có ba với anh trai cưng chiều vô hạn, có điều yếu ớt tùy hứng của Tiểu Bối cũng không làm người ta chán ghét, con bé vẫn là rất có đúng mực, cơ bản cũng không cần Diệp Tuệ nhọc lòng.
Diệp Tuệ móc Motorola ra khởi động máy gọi điện thoại: "Tiểu Vũ, bọn chị xuống máy bay rồi, em tới chưa? Rồi, bọn chị xách hành lý ra ngay đây, chốc nữa gặp."
Ngụy Chung Linh thò người qua: "Mẹ, mợ nhỏ xinh đẹp chứ?"
"Xinh đẹp nha, càng quan trọng hơn xinh đẹp là, mợ nhỏ của con rất cơ trí.
"Nhóc giảo hoạt! Chỉ biết dỗ mẹ vui vẻ." Diệp Tuệ duỗi tay chọt trán con gái một chút.
Chẳng qua Ngụy Chung Linh cũng không nói sai, Diệp Tuệ năm nay 36 tuổi lại hoàn toàn chả dính líu gì với trung niên cả, vẫn trẻ tuổi mỹ lệ như cũ, trừ cái này ra, còn nhiều thêm vài phần tri thức, mặc cho ai cũng không tin con của cô đã 12 tuổi.
Ngụy Nam tuổi gần 40, cũng không thấy già dặn bao nhiêu, trông qua nhiều lắm cũng chỉ chừng ba mươi mấy, dáng người vẫn đĩnh bạt như cũ, không có bụng bia và nếp nhăn, năm tháng phi thường ưu đãi cả nhà bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)