Ngày hôm sau, Doãn Võ với Tiểu Vũ đến trường đánh giá điểm điền nguyện vọng.
Tiểu Thất đã hơn 3 tuổi, chân cẳng đặc biệt lưu loát, chạy loạn khắp nơi, còn nhỏ tuổi đã thông minh lanh lợi, bảo con bé đừng đi lên đường cái, nói có xe nguy hiểm, con bé liền thật sự xưa giờ không đi, chỉ chơi với các bạn nhỏ ngay tại chỗ hàng xóm.
Tiểu Thất trông rất là đáng yêu, tập hợp ưu điểm của ba mẹ, sắc da thắng tuyết, có một đôi chân dài thẳng, còn nhỏ tuổi đã cao hơn so với bạn cùng lứa, miệng cũng đặc biệt ngọt, đã có thể nói rất nhiều lời, còn rất có sức kêu gọi, mấy bạn nhỏ cách vách đều nghe con bé.
Diệp Tuệ có thái độ hoài nghi với điểm cuối cùng ấy, cô cảm thấy cái này là nhờ vào trong tay Tiểu Thất chưa từng đứt đoạn đồ ăn vặt.
Tiểu Thất thích Diệp Tuệ, mỗi lần chị cả đến, con bé đều phải ôm chân chị cả, đặt lỗ tai trên cái bụng phồng lên của cô mà nghe một lát, sau đó nhẹ nhàng vỗ 2 cái, nói: "Tiểu bảo bảo ngoan!" Đây chắc là học theo Ngụy Nam, có một lần Ngụy Nam dán ở trên bụng Diệp Tuệ cảm thụ máy thai, bị Tiểu Thất trông thấy, từ đó về sau mỗi lần con bé nhìn thấy Diệp Tuệ đều phải nghe một chút.
Diệp Tuệ cảm thấy cũng rất thú vị, chờ con mình sinh ra rồi, mới cách tuổi của dì nhỏ chưa được 4 tuổi, nói vậy cũng là có thể xem làm bạn tốt mà chơi, chỉ là đối với con trẻ mà nói thì cách xưng hô sẽ có chút hỗn loạn, dù sao tuổi tác cách gần quá.
Lưu Hiền Anh nhìn Tiểu Thất vỗ bụng Diệp Tuệ xong đang muốn đi chơi, liền nói: "Tiểu Thất, con chơi với mọi người đàng hoàng, đừng có tìm Mao Mao đánh nhau."
"Không đánh." Tiểu Thất đáp ứng đầy miệng, trong tay cầm mấy cây kẹo que đủ màu đủ dạng ra cửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)