Hơn bốn giờ chiều thứ Năm, Ôn Chiêu Vũ ăn vội chút gì đó rồi xuất phát.
Đi tàu điện ngầm rồi bắt taxi, quãng đường đi mất hơn một tiếng, cô phải đi trước để tìm đường.
Địa chỉ mà Tống Dư Hành đưa nằm ở khu Mai Sơn, nơi quy tụ các khu chung cư cao cấp của Giang Thành. Nó nằm gần công viên đất ngập nước sinh thái lớn nhất thành phố.
Khi cô đến Đinh Viên, lúc đó là sáu giờ kém hai mươi.
Đăng ký để vào khu dân cư, thấy thời gian vẫn còn sớm, cô tiện thể đi dạo một vòng để làm quen với môi trường.
Khoảng cách giữa các tòa nhà rất rộng, cây xanh được thiết kế theo cấu trúc hoa viên, thảm thực vật mướt mắt được trồng đan xen theo từng tầng. Mùa này, trên con kênh nhân tạo được tạo hình tỉ mỉ, lá sen vươn mình trải rộng, đã lấp ló những nụ hoa chúm chím. Mặt trời còn chưa lặn, ánh nắng vàng cam hắt xiên xuống mặt đất.
Cuối cùng cô đi đến tòa nhà số 8, đi thang máy lên lầu. Tầng hai mươi là tầng cao nhất, hai thang máy dành cho hai hộ, cô rẽ sang phải, bấm chuông cửa.
Một người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi ra mở cửa, ngang lưng vẫn đang đeo tạp dề. Ôn Chiêu Vũ không biết nên xưng hô thế nào.
Người phụ nữ lên tiếng trước: "Cô giáo Ôn đúng không?"
"Vâng ạ."
"Sảnh trưởng Tống đã dặn hôm nay cô sẽ tới, mời cô vào."
Người phụ nữ lách mình nhường chỗ cho Ôn Chiêu Vũ vào nhà, lấy ra một đôi dép lê nữ mới tinh.
"Cảm ơn chị." Ôn Chiêu Vũ thay dép.
Trong nhà thoang thoảng mùi thơm của đồ ăn. Căn hộ rất rộng, phòng khách thông với ban công, tầm nhìn từ tầng cao nhất đặc biệt thoáng đãng, bên ngoài vách kính sát đất có thể nhìn bao quát toàn bộ cảnh quan của công viên.
Người phụ nữ tự giới thiệu: "Tôi là dì giúp việc phụ trách chăm sóc Trừng Trừng, họ Trương."
"Chào chị Trương, em tên là Ôn Chiêu Vũ."
Trên bàn ăn đã bày sẵn sáu món, nhưng cả phòng khách lẫn phòng ăn đều không thấy bóng người nào.
"Trừng Trừng đâu rồi ạ?" Ôn Chiêu Vũ hỏi.
"Đang ở trong phòng, để tôi vào gọi, cô ngồi chơi nhé."
Chị Trương đi vào trong, Ôn Chiêu Vũ đứng trong phòng khách, ánh mắt dừng lại ở bức tranh treo phía sau lưng ghế sofa.
Đó là bức "Quốc sắc mẫu đơn", một bức tranh thủy mặc đậm chất quốc họa. Cô không hiểu về tranh, nhưng vẫn bị thu hút bởi ý cảnh tạo nên từ những nét cọ phân tầng màu sắc. Ở chỗ lạc khoản là một mộc triện màu đỏ, không nhìn rõ tên. Ngày tháng đề trên đó là từ năm năm trước.
Từ phía cửa chính bỗng truyền đến tiếng khóa vân tay mở ra, một bóng dáng cao ngất xuất hiện ở lối vào, vẫn là chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen quen thuộc.
Cô quay người lại chào: "Sảnh trưởng Tống, chào ngài."
Tống Dư Hành nâng mắt, đánh giá cô vài giây. Hôm nay cô ăn mặc rất thoải mái, quần jean ống đứng, áo thun trắng đơn giản sơ vin gọn gàng, mái tóc dài buộc đuôi ngựa cao vút, mang lại cảm giác thanh mát, lưu loát. Rất phù hợp với khí chất của cô.
Đôi mắt sắc lạnh thường ngày ánh lên vài phần ôn hòa, giọng điệu vẫn bình thản như thường: "Mới đến à?"
Ôn Chiêu Vũ gật đầu: "Vâng."
Anh đặt chiếc túi cầm tay lên tủ ở lối ra vào, thay dép lê rồi bước vào.
"Vẫn chưa gặp Trừng Trừng sao?"
"Dạ vâng, chị Trương vào gọi con bé rồi ạ."
Tống Dư Hành đi vào trong, hành lang vang lên tiếng động, tiếp đó là một giọng nói non nớt: "Ba ơi!"
Ôn Chiêu Vũ bước về phía trước vài bước. Trên hành lang bên ngoài phòng ngủ, một thân ảnh nhỏ xíu đang ôm chặt lấy chân Tống Dư Hành.
Tống Dư Hành cúi người bế cô bé lên, giọng nói mang theo vài phần dịu dàng: "Đang làm gì thế con?"
"Ghép Lego ạ."
Tống Trừng búi tóc củ tỏi, trên người vẫn đang mặc đồng phục mẫu giáo, phấn nộn đáng yêu, đôi mắt to đen láy cùng hàng lông mi dài.
Nhìn qua vai Tống Dư Hành, cô bé chợt trông thấy Ôn Chiêu Vũ. "Ba ơi, chị kia là ai vậy ạ?"
Tống Dư Hành đặt cô bé xuống, nắm tay dắt đi tới. "Đây là cô giáo gia sư của con, sau này sẽ đến nhà dạy học cho con, phải gọi là cô giáo Ôn."
Tính cách Tống Trừng rất hoạt bát, dễ gần, đôi mắt to đen nhánh chớp chớp: "Cô giáo Ôn, cô xinh đẹp quá, con gọi cô là chị được không?"
Hai giọng nói đồng thời vang lên, một người nói được, một người nói không được. Dứt lời, ánh mắt hai người lại va vào nhau.
Anh hình như có chút không vui, lại còn hơi... nghiêm túc. Ôn Chiêu Vũ biết thức thời, liền cụp mắt né tránh, để không rước họa vào thân.
Tống Trừng làm nũng: "Rõ ràng là chị mà."
Tống Dư Hành nghiêm mặt uốn nắn: "Gọi là cô giáo Ôn, hoặc dì Ôn, con tự chọn đi."
Ôn Chiêu Vũ thầm buồn bực trong lòng. Dì á? Cách xưng hô này rơi xuống người cô sao tự dưng nghe lại già nua, xa lạ thế chứ.
Tống Trừng bĩu môi, không tình nguyện kêu lên một tiếng: "Cô giáo Ôn."
Ôn Chiêu Vũ trao cho cô bé nụ cười dịu dàng: "Chào con, Tống Trừng."
Đôi mắt đen láy của Tống Dư Hành lướt qua: "Hôm nay là ngày đầu tiên học, tôi chưa căn chuẩn thời gian, Trừng Trừng vẫn chưa ăn cơm."
Ôn Chiêu Vũ nói: "Không sao đâu ạ, em không vội."
"Cô giáo Ôn đã ăn cơm chưa?"
Bị vị lãnh đạo lớn gọi là "cô giáo Ôn", cô chẳng những không cảm thấy vinh hạnh mà chỉ thấy như ngồi trên đống lửa.
"Em ăn rồi ạ, ngài đừng khách sáo, sau này cứ gọi tên em là được."
Tống Dư Hành khẽ gật đầu: "Vậy thì đều đừng khách sáo nữa, em không cần gọi tôi là ngài, tôi gọi em bằng tên nhé?"
"Vâng ạ."
Ngồi xuống bàn ăn, Ôn Chiêu Vũ và Tống Trừng ngồi một bên, Tống Dư Hành ngồi một bên khác, ở ngay đối diện Ôn Chiêu Vũ.
Tống Trừng chỉ vào chiếc máy tính bảng trên tủ bên: "Xem hoạt hình."
Ôn Chiêu Vũ bèn đánh lạc hướng sự chú ý của cô bé. "Cô giáo Ôn biết một bộ phim hoạt hình cực kỳ thú vị, ăn xong rồi cô sẽ cùng con xem, chịu không nào?"
Tống Trừng chớp chớp mắt to: "Dạ chịu."
Ôn Chiêu Vũ múc cho Tống Trừng một bát súp ngô, Tống Trừng bảo: "Con không ăn cái này đâu, con muốn ăn sườn cơ."
Ôn Chiêu Vũ dùng thìa khuấy nhẹ bát súp ngô cho nguội bớt: "Dạ dày và ruột của mình đang nghỉ ngơi, mình uống một chút đồ âm ấm trước để gọi chúng thức dậy, được không nào?"
Trong đôi mắt đen nhánh của Tống Trừng mang theo chút tò mò: "Dạ dày và ruột cũng biết đi ngủ ạ?"
Ôn Chiêu Vũ múc một thìa súp thổi cho nguội rồi đưa đến miệng cô bé: "Đương nhiên rồi."
Tống Trừng vẫn đang mải suy nghĩ về lời cô nói, theo bản năng há miệng ăn luôn.
Ôn Chiêu Vũ đưa thìa cho cô bé: "Con tự xúc nhé, ăn năm miếng rồi mình sẽ ăn sườn, chịu không?"
"Dạ!"
Tống Trừng ăn hết thìa này đến thìa khác, khi cô bé xúc đến miếng thứ năm, Ôn Chiêu Vũ liền gắp một miếng sườn bỏ vào bát cơm cho cô bé.
"Con muốn ăn sườn nữa."
"Ăn hai miếng sườn, rồi lại ăn một miếng cá nhé?"
"Con không ăn cá đâu, con chỉ muốn sườn thôi."
"Trừng Trừng có muốn trở nên thông minh không nào?"
"Dạ muốn."
"Cá là loài động vật thông minh nhất thế giới đó, ăn thịt cá vào, con cũng sẽ trở nên thông minh."
……
Bữa cơm này, từ đầu đến cuối Tống Dư Hành không nói lời nào.
Tống Trừng rất kén ăn. Bình thường khi ăn cơm, nếu không mở tivi thì cũng phải mở máy tính bảng xem hoạt hình, nói rát cả cổ để dỗ dành thì con bé mới chịu ăn thêm được một chút. Thế mà Ôn Chiêu Vũ chẳng cần dùng đến thiết bị gì sất, chỉ dựa vào cái miệng khéo léo đã giải quyết êm đẹp tất cả.
Đây là lần đầu tiên không khí ăn cơm trong nhà lại yên tĩnh như thế, không hề có thêm tạp âm ồn ào nào. Cô vậy mà lại mang đến cho anh một bất ngờ lớn.
Ánh mắt anh nhịn không được lại hướng sang phía cô.
Sự chú ý của cô gái nhỏ lúc này đều dồn hết vào Tống Trừng. Gương mặt trắng trẻo mịn màng, đôi tai nhỏ nhắn tinh xảo, dái tai mềm mại ửng hồng. Hàng lông mi dài cong, chiếc mũi thanh tú và nhỏ nhắn. Hai phiến môi hồng hào mềm mại kia, ăn nói cực kỳ khéo léo, cứ thế dỗ cho Tống Trừng ngoan ngoãn phục tùng, ngoan đến mức khó tin.
Chưa đầy nửa tiếng Tống Trừng đã ăn xong cơm. Lần đầu tiên uống hết một bát súp ngô nhỏ, lần đầu tiên ăn một miếng cá to, lần đầu tiên chịu ăn rau xanh...
Vì chuyện ăn uống nên có làm trễ mất một chút thời gian, buổi học chính thức bắt đầu từ sáu giờ rưỡi. Giáo án đã được cô chuẩn bị sẵn từ trước, hôm nay là chủ đề trái cây, lấy trái cây làm trung tâm để giao tiếp bằng tiếng Anh.
Tống Trừng ở trường mẫu giáo đã được tiếp xúc qua một vài từ vựng đơn giản. Trẻ con không giữ được sự tập trung lâu, nên thay vì nói là học, chẳng thà nói là vừa học vừa chơi. Đúng lúc trong đống đồ chơi của cô bé lại có mấy đạo cụ hình trái cây, tất cả đều được đem ra sử dụng.
Một buổi học kết thúc, Ôn Chiêu Vũ nói đến khô cả họng. Tống Trừng từ lúc không hay mở miệng, giờ đã có thể biểu đạt những từ đơn giản để phản hồi lại cô.
"Xong rồi, hôm nay học đến đây thôi nhé."
Tống Trừng nắm chặt lấy tay cô không cho đi: "Cô giáo Ôn, cô ở lại chơi với con thêm lúc nữa đi mà."
Ôn Chiêu Vũ xoa đầu cô bé: "Về muộn quá, trường học đóng cửa, cô sẽ không về được mất."
Tống Trừng vẫn không chịu buông tay: "Vậy cô ngủ ở nhà con được không?"
Ôn Chiêu Vũ nhỏ nhẹ nói: "Đương nhiên là không được rồi, ngày mai cô còn phải đi học nữa."
Tống Trừng đành buông tay, vẻ mặt phụng phịu không vui.
Ôn Chiêu Vũ sực nhớ tới món đồ chơi kia, vốn dĩ định dùng để kéo gần khoảng cách từ đầu, đầu buổi chưa dùng tới, giờ kết thúc lại được dịp lấy ra.
Cô lấy chiếc đuôi nhỏ bằng bông màu trắng đó ra, móc lên balo của cô bé: "Có đẹp không nào?"
"Dạ đẹp."
Ôn Chiêu Vũ véo cái má phúng phính của cô bé: "Vậy con ngoan ngoãn đi ngủ, chờ lần sau cô lại đến, chịu không?"
Tống Trừng đã bị cái đuôi kia thu hút quá nửa sự chú ý, đầu cũng không thèm ngẩng lên mà gật luôn.
Từ trong phòng bước ra, bên ngoài tĩnh mịch. Người đàn ông đang đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng khách, bóng dáng cao lớn in lên tấm kính rộng, hòa làm một với bóng đêm đặc quánh như mực bên ngoài.
Nhìn bóng lưng anh, khí tràng lạnh lẽo nghiêm nghị không hề giảm sút, nhưng hòa trong ánh đèn mờ ảo lại thoảng chút cô đơn và lạc lõng.
Dép lê dẫm lên mặt sàn gỗ không phát ra tiếng động, người đàn ông nhìn thấy bóng dáng cô qua lớp kính, quay đầu lại, ánh mắt đen thẫm dừng trên người cô.
Chất giọng trầm thấp dịu dàng cất lên: "Phải về rồi sao?"
"Vâng, em dạy xong rồi ạ."
Đôi chân dài sải bước đi tới: "Tôi đưa em về."
Ôn Chiêu Vũ vội nói: "Không dám làm phiền ngài đâu ạ, em gọi taxi cũng tiện lắm."
Ánh mắt nhàn nhạt lạnh lẽo rơi xuống người cô: "Khu này khó gọi xe lắm."
Ôn Chiêu Vũ hít sâu một hơi, xoa dịu cảm giác căng thẳng. Thân hình cao lớn sượt qua người cô, một mùi hương thanh mát, ngai ngái thoang thoảng như hương gỗ tuyết tùng phảng phất bay vào nhịp thở của cô.
Anh tiến đến khu vực cửa ra vào để thay giày: "Cứ xem như cảm ơn tối nay em đã ăn cơm cùng Trừng Trừng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
