“Chúc ngủ ngon.” Lương Tĩnh Uyển gật đầu ra hiệu, đưa mắt nhìn chiếc xe rời đi, mãi đến khi nó khuất bóng mới thu hồi tầm mắt.
Hứa Ngôn vươn cổ, cố gắng dò xét nét mặt của Lương Tĩnh Uyển, còn chưa kịp thu về đã bị bắt quả tang.
“Hừ hừ, mượn rượu làm càn đúng không.”
Ánh mắt Lương Tĩnh Uyển lộ ra vài tia lạnh lẽo, còn Hứa Ngôn thì chột dạ cúi gằm mặt, cấu tay vào nhau, cất giọng lí nhí: “Vừa rồi mình chẳng phải đã giúp cậu giải vây sao?”
Lời Hứa Ngôn chỉ chính là câu “có duyên phận” vừa nãy.
Lương Tĩnh Uyển tức quá hóa cười.
Bão sắp tràn qua, nhiệt độ ban đêm giảm đột ngột, gió lạnh thổi hiu hiu.
Lương Tĩnh Uyển mặc áo sơ mi trắng, quần âu, miễn cưỡng vẫn có thể chống lại cái rét, nhưng Hứa Ngôn chỉ diện một chiếc váy hai dây, để lộ cánh tay thon dài. Cô ấy bất giác xoa xoa cẳng tay, nhìn Lương Tĩnh Uyển bằng đôi mắt đáng thương.
Thấy vậy, Lương Tĩnh Uyển rốt cuộc cũng không truy cứu Hứa Ngôn nữa, chỉ lấy thẻ từ ra, đưa mắt ra hiệu cho cô ấy đi theo.
Được đằng chân lân đằng đầu, Hứa Ngôn đích thị là người đứng thứ nhất. Bước vào căn hộ, cô ấy mặc kệ đôi giày cao gót vứt lăn lóc ở cửa ra vào, ba chân bốn cẳng chạy bước nhỏ đến chiếc ghế lười. Xong xuôi, cô ấy còn thoải mái ư hử mấy tiếng, nhìn Lương Tĩnh Uyển đang lấy nước trong bếp mà luyên thuyên: “Con người Cố Chính Sâm cũng tốt đấy chứ, đâu có đáng sợ như cậu nói đâu?”
Lương Tĩnh Uyển chẳng thèm để ý đến Hứa Ngôn, cứ tự mình rửa cốc thủy tinh. Chiếc cốc lấp lánh dưới ánh đèn sợi đốt trông cực kỳ lộng lẫy, những ngón tay thon thả trắng trẻo lật qua lật lại chiếc cốc, mặc cho dòng nước tuôn xả.
Rửa sạch xong, cô rót một cốc nước lọc, bước ra khỏi bếp rồi đưa cho Hứa Ngôn: “Ca ngợi chú Cố như vậy, ngày mai cậu đi làm thay mình đi.”
Hứa Ngôn ngửa đầu uống ực một ngụm nước lớn, hai má phồng lên, lắc lắc đầu, nghe thấy cả tiếng nước óc ách. Cô ấy cố gắng nuốt nước trong miệng xuống: “Nhưng chú ấy còn bảo có duyên phận với cậu cơ mà?”
“Tỉnh táo thế này, hay là chúng ta bàn về vị nam thần kia của cậu nhé.” Lương Tĩnh Uyển mỉm cười.
Hứa Ngôn lập tức không dám nói thêm gì, bèn đánh trống lảng: “Mình nghe bố mẹ nói, năm nay sinh nhật ông nội Lương phải làm lớn hả?”
Lương Tĩnh Uyển gật đầu, khom lưng tìm khăn giấy cất trong ngăn kéo. Không rảnh rỗi xé theo đường nếp, cô xé toạc một lỗ lớn, tùy ý rút ra hai ba tờ lau đôi tay ướt sũng nước, giải thích: “Vừa vặn năm nay gom vào lễ kỷ niệm năm mươi năm thành lập tập đoàn nhà họ Lương, nên dự định tổ chức chung luôn.”
“Vậy Minh Viễn chắc cũng sắp về rồi nhỉ?”
Lễ kỷ niệm của tập đoàn cộng thêm tiệc mừng thọ của cựu chủ tịch, công việc bận rộn đương nhiên nhiều.
Nhắc tới cậu em trai của mình, Lương Tĩnh Uyển không khỏi cảm thấy đau đầu, hàng chân mày cau chặt: “Qua vài ngày nữa đi, đỡ mắc công nó về lại ồn ào với mình.”
Hứa Ngôn nhìn phản ứng của Lương Tĩnh Uyển mà thấy buồn cười. Cô ấy vắt chéo chân gác lên chiếc bàn sofa trước mặt, đung đưa qua lại: “Cũng không biết đợi Minh Viễn về sẽ biến thành bộ dạng gì, môi trường bên châu Phi khắc nghiệt như thế, cậu cũng nhẫn tâm đày nó qua đó sao?”
Vài tháng trước, Lương Minh Viễn lặn lội sang Bắc Mỹ thị sát công việc của chi nhánh. Vậy mà ngay đêm hạ cánh xuống New York, cậu ta liền lên máy bay bay thẳng tới Las Vegas - thành phố sòng bạc nổi tiếng thế giới, một đêm nướng sạch năm triệu trong tài khoản. Sang ngày thứ hai, Lương Tĩnh Uyển ngồi máy bay tư nhân hạ cánh xuống Las Vegas, mang theo mười vạn tiền cược khởi điểm, cứng rắn thắng lại gấp trăm lần. Sau đó, Lương Minh Viễn liền bị đày đi châu Phi.
Nhắc đến chuyện này, Lương Tĩnh Uyển lại không kìm được cơn giận: “Bình thường đánh bài chơi mạt chược còn chưa thắng nổi mấy lần, vậy mà cũng dám chạy đến sòng bạc chơi bài xì phé với người ta, một ván xì dách đã làm tiêu tùng năm triệu trong tài khoản sạch sẽ.”
“Bố cậu vẫn chưa biết chuyện này à?”
“Nếu ông Lương mà biết, đừng nói là đày đi châu Phi, chỉ e là phải đến Nam Cực làm bạn với chim cánh cụt rồi.” Lương Tĩnh Uyển vo tròn tờ khăn giấy, ném chuẩn xác vào thùng rác.
Lương Minh Viễn đang ở tận châu Phi xa xôi bỗng hắt xì liên tục mấy cái. Cậu ta xoa xoa chóp mũi: “Bác Hà, bác nói xem có phải chị cháu nhớ cháu rồi không?”
Bác Hà im lặng, ông ấy chỉ đưa mắt nhìn Lương Minh Viễn, ý vị trong ánh mắt không cần nói cũng biết: Cậu đang đùa đấy à?
…
Trong phòng tối đen như mực, Hứa Ngôn đã ngủ say sưa. Lương Tĩnh Uyển không ngừng trằn trọc xoay người, mãi vẫn chưa chợp mắt.
Lương Tĩnh Uyển nhắm nghiền hai mắt, trong đầu cứ chớp lóe câu nói kia của Cố Chính Sâm: “Chúng ta có duyên phận”. Cô đột ngột mở mắt ra, vươn tay sờ soạng tìm chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, ánh sáng chói mắt khiến cô hơi nheo mắt lại, chuẩn xác bắt trúng mốc thời gian hiển thị: 2:35. Cô lại mở báo thức: Đổ chuông sau bốn tiếng mười phút nữa. Lương Tĩnh Uyển thầm than trong lòng một câu: Tiêu rồi!
Lương Tĩnh Uyển đặt điện thoại xuống, tự ép bản thân phải chìm vào giấc ngủ. Chẳng biết cô đã thiếp đi từ lúc nào trong cơn mơ màng.
…
Sáng sớm hôm sau.
Lương Tĩnh Uyển rón rén rời khỏi căn hộ, kịp thời bắt được chuyến xe buýt hai mươi phút một chuyến, sau đó lại chuyển sang tàu điện ngầm. Thời gian đi lại tốn kém một tiếng đồng hồ, thế nên cô mới phải đặt đồng hồ thức dậy từ trước bảy giờ để có mặt tại Trung Vinh vào lúc tám giờ.
Bên trong nhà vệ sinh, Lương Tĩnh Uyển nhìn khuôn mặt mình qua gương. Vết thâm quầng dưới mắt hiển hiện rõ ràng, ngay cả lớp trang điểm cũng chẳng thể che lấp được. Ngón tay cô miết nhẹ qua lại trên mí mắt, không nhịn được bèn làm mặt quỷ một cái, rồi thở dài thườn thượt.
Phía sau lưng bỗng vang lên tiếng cười.
Lương Tĩnh Uyển ngoảnh lại. Đập vào mắt là một người phụ nữ với ngũ quan kiều diễm, diện chiếc váy liền màu đen phác họa ra vóc dáng hoàn mỹ. Dáng vóc cao ráo, khí chất tuyệt vời, cô ta còn nhếch môi đỏ mọng cười với cô.
Lương Tĩnh Uyển đủ sức phân biệt được đâu là cười nhạo, đâu là cười thiện ý. Thấy vậy, cô cũng lúng túng nhếch mép, lùi sang nửa bước để nhường chỗ trống cho đối phương.
Người phụ nữ rửa tay xong liền rời đi, trước lúc đi còn lơ đãng ngoái đầu liếc nhìn Lương Tĩnh Uyển một cái.
Điện thoại điểm tám giờ rưỡi. Lương Tĩnh Uyển vẩy bớt nước đọng trên tay, rút nhẹ tờ khăn giấy từ trong túi xách ra lau sạch sẽ.
Bước vào khu vực làm việc, cô vừa định gõ cửa thì lại bị Lâm Nguyên cản lại. Lương Tĩnh Uyển khó hiểu nhìn thẳng vào mắt anh ta mất hai ba giây, sau đó Lâm Nguyên mới dẫn cô vào phòng chờ.
“Luật sư Lương, Chủ tịch Cố đang tiếp khách, chút nữa tôi sẽ tới gọi cô.” Lâm Nguyên mỉm cười nói.
Lương Tĩnh Uyển gật đầu: “Được, làm phiền anh rồi.”
Trong lúc chờ đợi, Lương Tĩnh Uyển mở laptop ra, gõ lạch cạch trên bàn phím để sắp xếp lại tài liệu.
Bốn mươi phút trôi qua, Lương Tĩnh Uyển buồn chán gập máy tính lại. Cô một tay chống cằm, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ. Dòng người qua lại nườm nượp, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát. Cô lẩm nhẩm đếm số tầng để so sánh, so với vài tòa cao ốc xung quanh, tòa nhà Trung Vinh nằm ở vị trí cao hơn hẳn, mà phòng làm việc của giám đốc điều hành Cố Chính Sâm lại chễm chệ ở trên tầng cao nhất. Sự sầm uất của khu trung tâm thương mại hay nói đúng hơn là sự phồn vinh của Trung Vinh, cùng với địa vị của Cố Chính Sâm rõ ràng không cần phải bàn cãi.
Lương Tĩnh Uyển cúi đầu liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Lại hai mươi phút nữa trôi qua, trong lòng cô tò mò không biết rốt cuộc Cố Chính Sâm đang tiếp đãi vị khách nào. Cô bèn đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng động. Lương Tĩnh Uyển tiến lên vài bước, áp người vào rèm cửa chớp. Xuyên qua khe hở, cô thấy cửa phòng làm việc mở ra, Cố Chính Sâm bước ra trước tiên, anh vô cùng chu đáo chặn lại cánh cửa sắp khép lại cho người phía sau. Lương Tĩnh Uyển không nhịn được bèn bĩu môi.
Lâm Nguyên thấy vậy liền bước tới thay thế Cố Chính Sâm. Anh ta vươn tay giữ chặt cánh cửa, mặt mày đỏ lựng, ra sức lắc đầu rồi thốt ra một câu.
Trong lòng Lương Tĩnh Uyển càng thêm tò mò. Tầm mắt cô dán vào cửa lớn, theo chân Cố Chính Sâm bước ra ngoài thêm vài bước, người phía sau cũng lộ diện.
Hai tay cô bám lên rèm chớp lén lút nhìn ra ngoài. Chợt Lương Tĩnh Uyển cảm nhận được một ánh nhìn đầy ẩn ý, cô đảo mắt, dời tầm nhìn từ người phụ nữ phía trước sang người Cố Chính Sâm. Bốn mắt chạm nhau không báo trước, toi đời rồi, bị người ta bắt quả tang rồi.
Lương Tĩnh Uyển cười gượng, khép rèm cửa lại.
Đi đến trước cửa phòng chờ, Lâm Nguyên trầm giọng cất lời báo cáo.
Người phụ nữ nhướn mày: “Vụ án quyền tài sản sao? Tôi cũng muốn xem thử.”
Thấy Cố Chính Sâm không nói năng gì, Lâm Nguyên bước lên gõ cửa. Lương Tĩnh Uyển ở trong phòng nhịn không được run rẩy cả người, chẳng lẽ Cố Chính Sâm đến tính sổ với cô sao?
Nhưng đến khi cửa mở ra, cô mới bừng tỉnh, anh đâu phải tới tính sổ, tâm trạng tức thì thả lỏng.
Bước vào phòng làm việc của Cố Chính Sâm, cô chợt nghe thấy anh lên tiếng gọi: “Chị.”
Lương Tĩnh Uyển nhướn mày, đây là…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)