Hứa Ngôn khẽ nhếch mép, đáp lại Lương Tĩnh Uyển bằng một nụ cười y hệt.
Đối phương đồng ý ngay lập tức, gửi tới một dòng tin: [Xin chào.]
Tịch Cảnh Trình bên kia cũng gửi tin nhắn tới: [Anh ta là đàn anh cùng trường đại học với tôi, làm IT, trông cũng tạm. Tôi đã cố gắng bám sát yêu cầu của cô rồi. Dạo này tôi chạy vạy khắp nơi tìm đàn ông cho cô, người ta còn tưởng tôi thành gay rồi đấy. Nói chuyện đàng hoàng vào, hạnh phúc của hai ta trông cậy cả vào cô.]
Lương Tĩnh Uyển đặt điện thoại xuống trước mặt Hứa Ngôn, có ý trêu chọc: “Đàn anh của hắn chẳng phải cũng là đàn anh của cậu sao? Nói chuyện cho đàng hoàng nhé, hạnh phúc của ba chúng ta trông cậy cả vào cậu đấy.”
Trường đại học mà Hứa Ngôn và Tịch Cảnh Trình theo học đều là đại học Lâm Thành, chỉ khác khóa mà thôi.
Hứa Ngôn cười đầy ẩn ý: “Ha ha, hạnh phúc của hai người thì hai người tự lo đi.”
Vừa nói, cô ấy vừa đưa điện thoại của mình ra trước mắt Lương Tĩnh Uyển. Tin nhắn hiện trên màn hình là: [Ngại quá, hiện tại tôi không có ý định cũng như mong muốn quen ai. Phiền cô đừng nhờ người nghe ngóng thông tin về tôi nữa được không?]
Lương Tĩnh Uyển hơi sửng sốt. Ngay sau đó, Hứa Ngôn nhắn lại: [Xin lỗi.]
[Cảm ơn.]
Hứa Ngôn lắc đầu, bảo Lương Tĩnh Uyển: “Cậu bảo Tịch Cảnh Trình đừng tìm người cho cậu nữa…”
Từ cuối cùng vừa thốt ra khỏi miệng, giọng điệu cô ấy chợt trở nên vặn vẹo, âm sắc kỳ quái khiến Lương Tĩnh Uyển phải ngoái nhìn: “Sao thế?”
Hứa Ngôn lật tay đưa điện thoại cho Lương Tĩnh Uyển xem. Trên màn hình hiện ra một dấu chấm than màu đỏ chót.
Hai người đưa mắt nhìn nhau.
Lương Tĩnh Uyển bật cười: “Chà, dân IT đều khó nhằn vậy sao?” Cô nheo mắt, dòng suy nghĩ dần trôi xa, chìm vào dòng hồi tưởng: “Thế này chẳng phải giống hệt chàng nam thần… lúc trước của cậu sao?”
Hai chữ "nam thần" còn chưa kịp thốt ra đã bị Hứa Ngôn bịt chặt miệng lại: “Ưm ưm.”
Hứa Ngôn nhướng mày: “Cái gì cơ?”
“Ưm ưm.” Buông mình ra.
Hứa Ngôn rút một tay ra, chỉ thẳng vào mặt Lương Tĩnh Uyển: “Đừng có nhắc đến anh ta trước mặt mình nữa.”
Giọng điệu hung dữ, ánh mắt giấu giếm sát khí.
Lương Tĩnh Uyển ngoan ngoãn gật đầu, chớp chớp mắt tỏ ý đã hiểu.
Lấy lại được tự do, Lương Tĩnh Uyển vớ lấy điện thoại trên bàn, nhắn tin cho Tịch Cảnh Trình. Cô cũng không đến mức vô duyên mà kể lại những lời người kia vừa nhắn, nội dung đại khái chỉ bảo hắn đừng tìm người nữa.
Tịch Cảnh Trình trả lời bằng ba dấu chấm hỏi, ngay sau đó lại có tin nhắn tới: [Biết rồi.]
Lương Tĩnh Uyển tiện tay quăng điện thoại lên ghế sofa. Nhớ lại phản ứng gay gắt của Hứa Ngôn, máu hóng hớt trong lòng cô bùng lên. Lương Tĩnh Uyển hắng giọng, bóp méo giọng điệu hỏi, trong khi tay vẫn thoăn thoắt gỡ cua: “Ngôn Ngôn.”
Nhưng Hứa Ngôn chỉ cúi đầu nhìn hai dòng tin nhắn ngắn ngủi trên màn hình. Cô ấy cau mày, cắn môi dưới, rõ ràng đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình.
Thấy Hứa Ngôn không phản hồi, Lương Tĩnh Uyển cúi xuống, ghé sát vào hỏi: “Cậu sao thế?”
Hứa Ngôn lắc đầu, đặt điện thoại xuống bàn: “Mình chỉ tò mò thôi. Đúng như cậu nói, dân học IT đều khó nhằn như vậy sao.”
Miệng thì nói vậy, nhưng cô ấy cứ nốc hết ly rượu này đến ly rượu khác.
Lúc Lương Tĩnh Uyển từ nhà vệ sinh quay lại, chai vang đỏ đã chẳng còn bao nhiêu. Cô vội vàng bước tới ngăn cản, giật lấy ly rượu trong tay Hứa Ngôn: “Cậu không được uống nữa.”
Lương Tĩnh Uyển vươn tay cầm chai rượu lên, khẽ lắc để ước lượng độ nặng, nhịn không được tặc lưỡi. Vậy mà một mình cô ấy uống cạn cả chai!
Cô xoay người đi về phía ghế sofa đối diện lấy túi xách của hai người. Vừa cúi lưng xuống, phía sau bỗng có một sức nặng khó hiểu đè lên người, hai cánh tay vòng qua siết chặt eo cô.
“Cậu nói xem, tại sao anh ấy lại không thích mình?” Phía sau truyền đến một câu hỏi.
Lương Tĩnh Uyển thở dài thườn thượt. Đúng là vẫn không buông bỏ được người ta mà!
Treo túi xách lên cẳng tay, cô quay đầu lại. Hơi rượu nồng nặc phả thẳng vào mặt. Thấy Hứa Ngôn loạng choạng ngã ngửa ra sau, Lương Tĩnh Uyển hoảng hốt, vội vàng giơ tay kéo.
“Hì hì.” Tiếng cười của Hứa Ngôn vang lên: “Bị mình lừa rồi nhé.”
Lương Tĩnh Uyển thở phào, bực dọc lườm bạn một cái, nhưng ánh mắt chẳng có chút sức uy hiếp nào. Ấy vậy mà Hứa Ngôn còn sán lại gần, cứ cọ cọ vào người cô: “Tiểu Uyển, Tiểu Uyển…”
Hứa Ngôn thấp hơn Lương Tĩnh Uyển nửa cái đầu, hai tay quàng qua cổ cô, thi thoảng lại phả hơi nóng vào tai bạn. Thấy dái tai Lương Tĩnh Uyển đỏ ửng, Hứa Ngôn bật cười, giọng điệu mềm nhũn: “Tiểu Uyển, cậu dễ ngại ngùng ghê.”
Mấy người trong thang máy nghe vậy liền dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn hai cô gái. Lương Tĩnh Uyển ngượng ngùng hắng giọng, vuốt một lọn tóc che đi nửa khuôn mặt, đồng thời đưa tay che khuất mặt Hứa Ngôn.
Vất vả lắm mới xuống tới tầng hầm B1, Hứa Ngôn tựa vào cột trụ, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó khó chịu. Một tay cô ấy ôm bụng, tay kia bám víu bất lực vào cẳng tay Lương Tĩnh Uyển.
Lương Tĩnh Uyển lấy chìa khóa xe trong túi xách ra, dặn dò: “Cậu đứng đây đừng đi lung tung, mình đi lấy xe.”
Thần trí dần tỉnh táo lại, Hứa Ngôn hít sâu một hơi: “Ừ.”
Thấy bạn mình đã có thể trả lời bình thường, ánh mắt cũng dần trong trẻo trở lại, Lương Tĩnh Uyển yên tâm đi lấy xe. Chỉ là bước được một bước, cô lại ngoái đầu nhìn, sợ Hứa Ngôn không trụ nổi mà ngã gục.
Bàn tay Lương Tĩnh Uyển vừa đặt lên cửa xe thì chợt thấy Hứa Ngôn khom lưng, tay bịt miệng, lảo đảo đi mấy bước. Cô nhìn bạn với ánh mắt đầy vẻ lo âu.
Hứa Ngôn xua tay ra hiệu mình không sao, rồi lảo đảo bước thêm vài bước. Lương Tĩnh Uyển ngồi vào ghế lái, thắt chặt dây an toàn.
Một cơn chóng mặt ập đến, Hứa Ngôn lảo đảo, tay bấu chặt vào gương chiếu hậu bên trái của chiếc xe đang đỗ cạnh đó để giữ thăng bằng. Cảm giác buồn nôn lan tỏa khắp toàn thân. Cô ấy đưa tay bịt miệng, nhưng dạ dày cuộn trào dữ dội, căn bản không thể kiểm soát được nữa. Hứa Ngôn ngoảnh đầu sang một bên, bao nhiêu thứ trong bụng cứ thế tuôn trào.
Bữa tối Hứa Ngôn chẳng ăn được mấy, thứ nôn ra phần lớn là rượu nên mùi vị vô cùng khó ngửi. Để tránh chuốc lấy phiền phức, Lương Tĩnh Uyển đành dìu cô ấy sang một bên. Không khí dưới hầm để xe ngột ngạt, mùi hôi thối mặc sức lan tỏa, có lấy tay bịt mũi cũng vô ích. Sau khi súc miệng xong, men say xông lên não, Hứa Ngôn tựa đầu vào tường, cơn buồn ngủ dần ập tới. Nhịp độ chớp mắt chậm dần, cuối cùng đầu cô ấy gục xuống, nhắm nghiền mắt chìm vào giấc ngủ.
Những tiếng bước chân dồn dập vang lên. Đèn cảm ứng âm thanh vụt sáng. Cây cột lớn che khuất bóng người từ phía sau bước tới, nhưng qua chiếc bóng in trên nền đất, có thể thấy rõ hai thân ảnh. Bọn họ đều là những người đàn ông có vóc dáng cao ngất. Lương Tĩnh Uyển lắng nghe tiếng bước chân đang mỗi lúc một đến gần.
“Xin lỗi, tôi vô ý làm bẩn xe của ngài.”
Lương Tĩnh Uyển hít sâu một hơi, xoay người lại, nhón gót chân khẽ chạm đất. Thứ đập vào mắt đầu tiên là yết hầu của người đàn ông. Ánh mắt nán lại rồi lia dần lên trên, một khuôn mặt quen thuộc hiện ra. Giọng điệu cô thay đổi, mang theo vài phần kinh ngạc: “Chủ tịch Cố.”
Cô thề, nếu biết Hứa Ngôn vừa nôn lên xe của Cố Chính Sâm, cô chắc chắn sẽ bịt chặt miệng Hứa Ngôn lại, bắt cô ấy nuốt ngược bãi nôn đó vào trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
