Lương Tĩnh Uyển quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục lao công. Cô chưa từng nghe qua cái tên này bao giờ nên khẽ lắc đầu: “Cháu không biết ạ.”
“Vâng, cảm ơn cháu gái.” Người phụ nữ trung niên thất vọng, chậm rãi cúi gằm mặt xuống.
Có lẽ sự thất vọng toát ra từ người phụ nữ trung niên đã lây sang Lương Tĩnh Uyển. Cô bèn cất lời gợi ý: “Cô có thể đi hỏi nhân viên phục vụ xem, họ có khi lại biết rõ hơn đấy, hoặc ra quầy lễ tân hỏi thử, ở đó có danh sách đăng ký.”
Người phụ nữ trung niên gật gật đầu, hốc mắt hơi ửng đỏ: “Cảm ơn cháu gái.”
Lương Tĩnh Uyển nhếch khóe môi cười nhẹ: “Không có gì đâu ạ.”
Vừa bước đi được vài bước, khóe mắt cô chợt liếc thấy người phụ nữ trung niên phía sau vẫn đứng im bất động. Bà ấy chỉ hướng đôi mắt trống rỗng, vô hồn nhìn đăm đăm lên trần nhà.
Cô nhíu mày. Vì không yên tâm nên cô lại vòng bước quay lại: “Cô không sao chứ? Cô tìm chú ấy có việc gì vậy ạ?”
Bất ngờ nhận được sự quan tâm, người phụ nữ trung niên không kìm nén được nước mắt nữa. Tiếng nức nở vang lên, bà ấy chậm rãi giãi bày: “Tôi và Hồ Vĩ Minh là vợ chồng. Ông ta bao nuôi người đàn bà khác bên ngoài. Cô ả kia ễnh bụng ra rồi, ông ta liền đòi ly hôn với tôi. Ly hôn thì tôi cũng đồng ý thôi, nhưng ông ta còn muốn giành lấy quyền nuôi con gái. Tôi chỉ là một người phụ nữ nội trợ, làm sao mà tranh lại ông ta. Tôi cũng đã thử tìm vài luật sư, nhưng bọn họ đều bị Hồ Vĩ Minh dùng tiền mua chuộc, chẳng ai chịu nhận vụ kiện này cả. Về sau tôi đi hỏi bên trợ giúp pháp lý, họ bảo nếu tôi nắm được bằng chứng Hồ Vĩ Minh ngoại tình thì may ra mới giành được quyền nuôi con. Hôm nay tôi đi theo ông ta ra ngoài, bụng bảo dạ xem có chụp được mấy tấm ảnh làm bằng chứng không, ngặt nỗi tôi chẳng biết ông ta đang ở khu vực nào.”
Câu lạc bộ này rộng lớn như vậy, đúng là khó mà tìm được người. Điện thoại không ngừng rung lên, Lương Tĩnh Uyển cúi đầu nhìn lướt qua. Màn hình hiển thị tên ông Lương. Cô ấn nút từ chối cuộc gọi, rồi đọc số điện thoại của mình cho người phụ nữ trung niên: “Cháu là luật sư.”
Thấy hai mắt người phụ nữ trung niên sáng rực lên, Lương Tĩnh Uyển khẽ mím môi: “Nhưng cháu không phải là luật sư chuyên về hôn nhân gia đình, nên cháu cũng không dám chắc chắn sẽ giúp cô giành lại được quyền nuôi con. Nếu cô tin tưởng, cháu có thể nhận vụ này. Còn nếu không, cô có thể thuê luật sư khác. Sau này nếu có vấn đề gì thắc mắc, cô cũng có thể hỏi cháu.”
Người phụ nữ trung niên hai tay nắm chặt lấy tay Lương Tĩnh Uyển, nghẹn ngào nói: “Cảm ơn cháu, cháu gái, cô tin cháu, cô tin cháu mà.”
Điện thoại của ông Lương lại gọi tới lần nữa. Lần này Lương Tĩnh Uyển không dập máy. Cô nhìn người phụ nữ trung niên: “Vậy khi nào về, cô liên lạc với cháu nhé.”
Đợi người phụ nữ trung niên gật đầu, cô mới xoay người rời đi. Cô bắt máy, chưa kịp để cô lên tiếng, ông Lương đã hỏi trước: “Con chạy đi đâu thế hả, lại còn dám tắt máy của bố?”
“Thì con đang ở đây mà.” Lương Tĩnh Uyển bước ra ngoài.
Thấy ông Lương đang đứng ở ngay cổng chính, giữa hai người chỉ cách nhau một ngã rẽ, cô bèn vẫy vẫy tay với ông.
Ông Lương ngoái đầu lại, cười bất lực: “Con mà không ra nữa là bố tưởng con bị bắt cóc rồi đấy.”
Ông vươn tay nhận lấy chiếc khăn và túi tập gym từ tay Lương Tĩnh Uyển: “Sao thế, lại xuống lầu tập tành à?”
Lương Tĩnh Uyển khẽ lắc đầu: “Con gái của bố đâu có ưa vận động.”
Ông Lương gật gật đầu: “Cũng phải, chỉ khi nào mẹ con kéo đi, con mới chịu ra ngoài đi dạo cùng bà ấy vài vòng, chứ bình thường cứ chui rúc ở nhà cả ngày.”
“Giám đốc Vương về rồi hả bố?”
Ông Lương ừ một tiếng. Vừa quay đầu lại, ông đã bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của con gái nhà mình: “Con nhìn bố kiểu đó làm gì?”
“Mọi người ở trên lầu nói chuyện gì thế ạ? Bác Từ về từ đời thuở nào rồi mà bố với chú ấy mới bàn bạc xong.” Lương Tĩnh Uyển gặng hỏi.
Ông Lương không trả lời thẳng vào vấn đề, ngược lại còn hỏi khó cô: “Con thấy Vương Hành thế nào? Bằng cấp cao, IQ lại cao…”
Nghe vậy, Lương Tĩnh Uyển lắc đầu: “Con chưa tiếp xúc với cậu ta bao giờ, con không rõ.”
“Chẳng phải lúc nãy con đi theo bọn họ sao?”
Lương Tĩnh Uyển đặt hai tay lên vai ông Lương: “Bên ngoài trời nóng như đổ lửa, bố nghĩ con gái bố chịu lết xác ra ngoài chắc?”
“Chuyện Vương Hành gì đó, bố đừng có mơ tưởng nữa. Hôm trước Tịch Cảnh Trình đến nhà rốt cuộc đã nói gì với bố và bà Tô, mà lại khiến bố phải sốt sắng lên thế này?”
“Hắn cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ bảo là muốn đính hôn với con sớm một chút.” Ông Lương điềm nhiên đáp lại.
Câu nói này khiến Lương Tĩnh Uyển phải nhíu chặt mày, trong lòng không khỏi nảy sinh nghi hoặc: Tên Tịch Cảnh Trình này có bệnh à?
“Thế bố đồng ý rồi ạ?” Lương Tĩnh Uyển dò xét.
“Sao hắn lại… hắn đã…” Ông Lương nhìn vẻ mặt không hay biết gì của Lương Tĩnh Uyển, thực sự chẳng biết phải mở miệng thế nào: “Bố thấy con cũng có ưa gì hắn đâu, tất nhiên là bố không đồng ý rồi.”
“Vậy sao bố cứ nằng nặc bắt con về công ty làm?”
Ông Lương vỗ bộp một cái vào bàn tay nhỏ bé đang bấu trên cánh tay mình của Lương Tĩnh Uyển: “Không biết lớn nhỏ gì cả. Bố bảo con dọn về nhà ở thì con lại giãy nảy lên. Ở nhà vừa gần, lại có người giúp việc lo bữa sáng cho, sáng ra bố còn tiện đường chở con đi làm. Chứ cái kiểu dọn ra Vịnh Bồ Đề, sáng nào cũng phải lóp ngóp bò dậy từ lúc bảy giờ, rồi lại chen chúc trên tàu điện ngầm với xe buýt, ngày nào cũng vất vả thế con không thấy mệt à?”
Ông Lương khẽ hừ giọng: “Tối nay ở lại nhà đi, mẹ con bảo nấu mấy món ngon cho con, tẩm bổ lại thể lực.”
Lương Tĩnh Uyển kiên quyết phản đối: “Không được, ăn cơm xong con vẫn phải về.”
Ông Lương cau mày. Ông chưa từng thấy ai cứng đầu cứng cổ như thế, oái oăm thay lại chính là con gái ruột của mình, đành bất lực nhượng bộ: “Tùy con.”
Lương Tĩnh Uyển sải một chân bước vào trong xe rồi ngồi ngay ngắn lại. Phía đối diện cũng vừa vặn có một chiếc xe đang lăn bánh rời đi. Đập vào mắt cô là một biển số xe quen thuộc, ánh mắt cô chợt lóe lên tia sáng.
Chiếc xe kia bóp còi hai tiếng, cả hai bên cùng lúc hạ cửa kính xuống.
Ông Lương cười cất tiếng: “Chủ tịch Cố vẫn chưa về sao, tôi còn tưởng ngài đã rời đi từ lúc xuống lầu rồi chứ.”
Lương Tĩnh Uyển xem như không thấy, cứ cắm mặt vào điện thoại của mình, phớt lờ hẳn việc hai người đàn ông đang trò chuyện xuyên qua người cô.
“Tôi nán lại ngồi thêm một lát. Chủ tịch Lương và Giám đốc Vương bàn bạc xong xuôi rồi à?” Chất giọng trầm thấp của Cố Chính Sâm cất lên, ánh mắt lướt qua người Lương Tĩnh Uyển.
Ông Lương gật gật đầu: “Cũng ổn thỏa cả rồi, hôm nào rảnh rỗi lại có dịp đánh với Chủ tịch Cố một ván.”
Cố Chính Sâm đáp lời: “Được.”
Cuộc hàn huyên kết thúc, hai chiếc xe nối đuôi nhau rời đi.
Lương Tĩnh Uyển chỉnh lại ghế tựa, ngả người nhắm mắt dưỡng thần.
Ngự Long Loan.
Lương Tĩnh Uyển mơ màng mở mắt, ngáp dài một cái. Ngoái đầu nhìn lại khung cảnh quen thuộc trước mắt, cô lồm cồm bò dậy đi theo ông Lương vào trong.
Quả đúng như lời ông Lương nói, bà Tô đã sai người hầu làm sẵn bao nhiêu là món ngon. Vừa bước tới gần, mùi thơm đã xộc thẳng vào mũi. Lương Tĩnh Uyển vòng tay ôm chầm lấy cổ bà Tô, miệng liên tục xuýt xoa khen ngợi, hết hôn rồi lại ôm.
Bà Tô vỗ vỗ vào eo Lương Tĩnh Uyển, ra hiệu cho cô buông ra: “Đi rửa tay rồi vào ăn cơm.”
Lương Tĩnh Uyển đánh chén một bữa no nê. Ăn xong, cô lăn kềnh ra sô-pha, chẳng buồn nhúc nhích. Bà Tô liền thừa cơ lên tiếng: “Tối nay ngủ lại nhà đi con.”
Lương Tĩnh Uyển giơ tay lên vẫy vẫy: “Không được đâu.”
Thể loại chuyện này có lần một ắt sẽ có lần hai, chỉ e lần sau cô sẽ chẳng còn thiết tha gì việc quay về Vịnh Bồ Đề nữa.
Bà Tô bó tay, đưa mắt nhìn ông Lương. Biết không thể lay chuyển được cô con gái cứng đầu này, bà đành nói: “Đợi vài bữa nữa ông nội con về, kiểu gì con chẳng phải dọn về nhà ở.”
“Ông nội sắp về rồi ạ? Bao giờ thế mẹ? Sao ông không nói gì với con vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)