Trong lúc trò chuyện, có người dẫn dắt chủ đề sang Lương Tĩnh Uyển.
Chủ đề này nhanh chóng lướt qua. Vài vị giám đốc bắt đầu khởi động, chuẩn bị đánh quần vợt.
Lương Tĩnh Uyển ngồi xem ở một bên. Nhờ có ô che nắng nên cũng không tính là nóng. Thấy ông Lương ra sân, cô lấy điện thoại quay vài đoạn video rồi gửi cho bà Tô.
Đột nhiên, trên mặt đất xuất hiện một bóng râm, có người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Lương Tĩnh Uyển cất điện thoại đi, trước mắt liền xuất hiện một chai nước khoáng đã vặn sẵn nắp: “Cô Lương.”
Vươn tay không đánh kẻ đang cười, huống hồ người đẹp này lại đang cong môi đỏ mọng, tươi cười nhìn cô. Lương Tĩnh Uyển vươn tay nhận lấy rồi cất lời cảm ơn.
Lương Tĩnh Uyển ngửa đầu uống một ngụm, sau đó vặn chặt nắp chai, đặt lên mặt bàn. Mấy người phụ nữ đang ngồi dưới ô che nắng ở đằng xa thấy vậy, đều không hẹn mà cùng xúm lại.
Có người mang vẻ đẹp diễm lệ, có người lại sở hữu tính cách dịu dàng. Lương Tĩnh Uyển thật sự khó lòng từ chối thịnh tình của các người đẹp, cô đành mượn cớ đi vệ sinh để chuồn êm.
Cô mặc một chiếc áo khoác dài tay màu đen, kết hợp cùng chân váy thể thao ngắn, vành mũ che nắng kéo sụp xuống. Đi dưới ánh mặt trời, cô khó tránh khỏi cảm giác nóng bức nên vội bước nhanh vào trong nhà.
Trong nhà vệ sinh.
Cô vốc nước lạnh vã lên mặt, cảm giác nóng bức cũng dần tan đi đôi chút. Vừa rút khăn giấy lau mặt, bà Tô đã trả lời tin nhắn.
Khóe môi Lương Tĩnh Uyển vương nụ cười. Cô lướt chạm màn hình, nhắn lại cho bà Tô. Khi biết bà ấy đang ở thẩm mỹ viện, cô không khỏi ghen tị.
Mười mấy phút sau, Lương Tĩnh Uyển bước ra ngoài. Vừa tới cửa, cô đã chạm mặt Cố Chính Sâm. Cô vội xoay bước chân, định bụng chuyển hướng đi sang lối khác. Gió điều hòa thổi tung mái tóc bay lượn tứ tung, cô đành đưa tay lên vuốt lại.
Cố Chính Sâm đã bước đến trước mặt, mà cô lại bỏ lỡ thời cơ né tránh tốt nhất. Lần này, cô cũng chẳng thể giả vờ như không quen biết được nữa, đành lên tiếng chào hỏi: “Chủ tịch Cố.”
Cố Chính Sâm khẽ gật đầu. Anh bước tới trước bồn để rửa tay.
Tiếng nước chảy róc rách hòa lẫn cùng giọng nói của anh khiến Lương Tĩnh Uyển nhất thời nghe không rõ. Cô bất giác bước lên phía trước vài bước: “Ngài nói gì cơ ạ?”
Cố Chính Sâm nhận lấy chiếc khăn tay từ người phục vụ bên cạnh. Đợi lau tay sạch sẽ, anh mới cất tiếng lần nữa: “Mặc áo khoác như vậy không thấy nóng sao?”
Lương Tĩnh Uyển cúi đầu nhìn lướt qua. Thật ra bên trong áo khoác cô đang mặc một chiếc áo hai dây mỏng manh, có điều chuyện này cũng không tiện nói toạc ra với Cố Chính Sâm, cô đành hời hợt đáp lời: “Vẫn ổn ạ.”
Lương Tĩnh Uyển ngước mắt đánh giá người đàn ông trước mặt. Sắc mặt anh vẫn thản nhiên, ánh mắt nhìn cô cũng ôn hòa, phẳng lặng không chút gợn sóng. Nhớ lại chuyện anh sờ cổ tay mình, cô không khỏi cảm thấy có chút kỳ lạ. Cô cứ thế lót tót bám theo sau lưng Cố Chính Sâm.
Đợi ra khỏi cửa lớn, chưa đầy vài phút, Lương Tĩnh Uyển đã không nhịn được mà kéo rộng phần cổ áo khoác ra. Khúc xương quai xanh lộ rõ mồn một, hai sợi dây áo màu trắng mỏng manh vắt ngang vai càng tôn thêm vẻ thanh thuần. Cô lại đưa tay xắn ống tay áo lên hai tấc, để lộ một đoạn cẳng tay trắng nõn.
Cố Chính Sâm chứng kiến cảnh này, anh không nói nhiều lời, chỉ nhịn không được mà vươn tay kéo cổ áo khoác của cô lên. Trong lúc đó, anh khó tránh khỏi việc chạm vào làn da mềm mại của cô.
Chỗ cổ truyền đến cảm giác lạ thường, Lương Tĩnh Uyển liền ngước mắt liếc nhìn Cố Chính Sâm. Cô mang theo ánh nhìn dò xét đánh giá anh từ trên xuống dưới, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng ngăn cản.
Hai người kẻ trước người sau, chần chừ một lúc mới quay lại sân bóng. Có người đang ôm lấy cô bạn gái bên cạnh, lên tiếng đề nghị đánh đôi nam nữ.
Ở bên kia lưới, Cố Chính Sâm chỉ đứng một mình.
“Cô Lương không ra sân làm một ván sao?”
Lời này có ý muốn ghép cô và Cố Chính Sâm thành một đội. Lương Tĩnh Uyển đưa mắt nhìn ông Lương. Ông ấy gật đầu, tay vẫn không ngừng hút thuốc.
Lương Tĩnh Uyển cầm lấy cây vợt quần vợt bên cạnh rồi bước vào sân. Nghe đối phương dò hỏi, cô nở nụ cười tươi tắn trên môi: “Tôi đánh quần vợt không giỏi lắm đâu.”
Người đàn ông đối diện nhìn cách ăn mặc của Lương Tĩnh Uyển, mái tóc đen dài xõa tung cùng vóc dáng yêu kiều, rõ ràng là người không am hiểu thể thao. Sắc mặt ông ta lộ vẻ thân thiện, cười đáp: “Vậy ván này, chúng tôi chắc mẩm sẽ thắng Chủ tịch Cố rồi.”
Lương Tĩnh Uyển đặt vợt xuống đất, để cán vợt dựa vào chân mình. Hai tay cô gom gọn mái tóc, mười ngón tay thon dài luồn qua suối tóc đen nhánh, thoắt cái đã búi thành một búi củ tỏi trông vô cùng trẻ trung xinh đẹp.
Hai người ở phần sân bên kia đều đang khởi động, còn cô chỉ kéo khóa áo khoác tay dài lên, tiện tay đặt chiếc mũ che nắng ra ngoài lề sân. Trong lúc vô tình liếc nhìn Cố Chính Sâm, cô phát hiện trên tay anh đang kẹp một điếu thuốc, còn ánh mắt thì dán chặt lên người mình, điều này khiến nhịp tim Lương Tĩnh Uyển chợt đập nhanh hơn.
Đợi đến khi Lương Tĩnh Uyển trở lại sân, Cố Chính Sâm cũng dụi tắt điếu thuốc trên tay, bốn người bắt đầu ván đấu.
Chắc hẳn vì câu nói dạo đầu của Lương Tĩnh Uyển nên vị giám đốc và cô bạn gái bên kia lưới cứ vô tình hay cố ý đánh bóng về phía cô.
Thế nhưng kết cục lại chẳng như đối phương mong muốn, Lương Tĩnh Uyển và Cố Chính Sâm đã giành chiến thắng.
Giám đốc Triệu nhìn Lương Tĩnh Uyển đang ngửa cổ uống nước, không nhịn được bèn lên tiếng: “Nếu trình độ của cô Lương mà gọi là không giỏi, vậy chúng tôi thành cái gì cơ chứ.”
Lời của Lương Tĩnh Uyển đã lọt vào tai phần lớn những người có mặt, lúc này ai nấy cũng đều bật cười thành tiếng. Ông Lương cũng cười ha hả xen vào: “Chỉ là ăn may thôi. Nói trắng ra, lý do thắng phần lớn vẫn phải nhờ vào Chủ tịch Cố.”
Giám đốc Triệu gật đầu: “Cô Lương và Chủ tịch Cố phối hợp rất ăn ý.”
Đánh bóng xong, mọi người cũng không nán lại sân lâu mà cùng nhau đi vào phòng nghỉ bên cạnh để thay đồ.
Tốc độ của đàn ông luôn nhanh hơn phụ nữ. Lương Tĩnh Uyển lề mề lết ra khỏi phòng thay đồ, trên điện thoại là tin nhắn ông Lương vừa gửi, dặn cô thay đồ xong thì lên tầng ba.
Lương Tĩnh Uyển vuốt mấy lọn tóc xõa sau tai, chậm rãi bước về phía thang máy.
Những người vừa có mặt trên sân bóng đã ra về không ít. Lương Tĩnh Uyển nhìn những người đang ngồi vòng quanh, cẩn thận nhận diện từng bóng dáng.
Bên cạnh ông Lương còn trống một chỗ, mà phía bên kia của ghế trống lại là Cố Chính Sâm. Nhất thời, cô không vội bước qua đó mà rẽ tới quầy bar gọi một ly cà phê.
Đợi cô bưng cà phê tới gần, Giám đốc Vương và Giám đốc Từ ở phía đối diện liền mỉm cười với cô. Lương Tĩnh Uyển cũng nhếch khóe môi cười đáp lại rồi ngồi xuống cạnh ông Lương.
Giám đốc Từ lên tiếng: “Lần trước Từ Dĩnh bảo cháu đã về nước, bác muốn mời cháu đến nhà ăn bữa cơm nhưng cháu lại bảo bận công việc. Cháu định khi nào mới ghé nhà bác ăn cơm đây hả, bác gái của cháu cứ lải nhải nhắc mãi thôi đấy?”
“Chuyện này bác phải đi nói với con rể bác ấy, bảo anh ấy đừng giao nhiều việc cho cháu nữa.” Giọng nói của cô gái nhỏ đầy vẻ nũng nịu, nụ cười rạng rỡ nở rộ trên môi. Câu nói vừa dứt, mấy người ngồi quanh bàn đều bật cười.
Lương Tĩnh Uyển cảm nhận được khóe môi của Cố Chính Sâm ngồi bên cạnh cũng đang khẽ cong lên. Cô không nhịn được mà siết chặt những ngón tay, hai bàn tay đặt ngay ngắn trên đùi.
“Con bé này vẫn y hệt như hồi xưa.” Giám đốc Từ trêu đùa.
“Cô Lương năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hai mươi sáu tuổi ạ.”
Giám đốc Vương gật đầu: “Tôi nhớ mấy tháng trước có tin đồn nói rằng cô Lương và con trai Cục trưởng Tịch sắp có chuyện vui thì phải?”
Dự án bị đình trệ là chuyện xấu mặt, hiếm có ai biết được chân tướng, người ngoài càng không rõ giữa nhà họ Tịch và nhà họ Lương còn vướng bận chuyện mờ ám này.
Nụ cười trên môi ông Lương nhạt dần, ông cũng không khẳng định chắc nịch: “Vẫn đang xem xét đã.”
Những người có mặt ở đây đều là những kẻ lõi đời. Thấy vậy, ai nấy đều thức thời không dám nói thêm lời nào. Còn người trong cuộc là Lương Tĩnh Uyển lại càng tỏ vẻ thờ ơ, cô cúi đầu nghịch điện thoại, cứ như thể chuyện họ đang bàn tán chẳng liên quan gì đến mình.
Lương Tĩnh Uyển đưa tay bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm, mượn cớ đó để che đậy động tác liếc mắt nhìn Cố Chính Sâm. Ánh mắt cô đong đầy vẻ dò xét. Sắc mặt người đàn ông kia vẫn ôn hòa tĩnh lặng, dường như chẳng có phản ứng gì với câu nói vừa rồi.
Cô tiện tay đặt ly xuống, tầm nhìn dần di chuyển xuống dưới. Người đàn ông bên phải đang vắt chéo chân, lớp quần âu ôm trọn lấy đôi chân thon dài, để lộ ra những đường nét cơ bắp săn chắc. Trong lúc lơ đãng, cô nhấc chân trái vắt lên chân phải, mũi giày thể thao cứ lúc có lúc không cọ qua cọ lại trên ống quần tây của người bên cạnh, cuối cùng tì hẳn vào mắt cá chân của anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

