Lương Tĩnh Uyển nhìn Lý Chiêu Ninh ở phía đối diện, cô không tự nhiên xoay người lại. Khi đầu dây bên kia vừa kết nối, cô chỉ nói ngắn gọn vài câu. Nghe thấy đối phương đồng ý, cô liền cúp máy.
Lương Tĩnh Uyển gật đầu với Hứa Ngôn, ngụ ý là đã xong xuôi.
Hứa Ngôn kéo nhẹ vạt áo của Lương Tĩnh Uyển. Đợi cô ngồi xuống bên cạnh, Hứa Ngôn mới cúi đầu, ghé sát vào tai bạn mình để thì thầm to nhỏ.
“Cậu nói xem, tại sao người khác không bị đưa vào đồn cảnh sát mà chỉ có hai đứa mình bị bắt tới đây, lại còn phải có người đến bảo lãnh nữa?”
Lúc đứng ở cửa phòng, cô đã ngẫm nghĩ kỹ lại rồi. Chắc chắn Hứa Ngôn đã bước về phía người đàn ông đó.
Hứa Ngôn xì hơi hệt như quả bóng xịt, hai vai khẽ rũ xuống đầy vẻ ủ rũ: “Cậu đừng nói nữa, mình còn chưa kịp đụng chạm gì thì cảnh sát đã ập vào rồi. Có điều… nhân phẩm hắn chẳng ra sao, lại còn nắm chặt lấy tay mình. Vốn dĩ lúc đó mình định đi tìm cậu rồi cơ.”
Lương Tĩnh Uyển bật cười “phụt” một tiếng. Cô cúi gằm mặt xuống, cố nén đi ý cười đến mức bờ vai cũng khẽ run lên: “Người ta nắm tay cậu mà còn chưa vừa ý à?”
Nghe bạn mình nói vậy, Hứa Ngôn liền nhíu mày: “Mình cứ có cảm giác hắn ta giống một người mà mình từng quen.”
Cô ấy rút một tờ báo từ kệ sách báo bên cạnh, gập đôi lại rồi phe phẩy. Rõ ràng tiết trời đã qua thu phân, vậy mà cô ấy vẫn cảm thấy nóng nực bứt rứt: “Cậu vừa gọi điện cho ai thế?”
“Chị Từ Dĩnh.”
Nghe thấy câu trả lời, Hứa Ngôn mới hoàn toàn yên tâm.
Chỉ mười mấy phút sau, một viên cảnh sát bước vào. Anh ta nhìn Lý Chiêu Ninh trước, sau đó mới lên tiếng: “Hai người có thể đi được rồi.”
Lương Tĩnh Uyển vừa bước ra ngoài vài bước, xuyên qua cánh cửa kính, cô đã nhìn thấy rõ ràng người đang đứng cạnh chiếc xe chính là Lâm Nguyên. Cô sững người, bước chân cũng bất giác chậm lại.
Điện thoại vang lên tiếng “ting” báo tin nhắn tới. Đó là tin nhắn WeChat của Từ Dĩnh. Lướt qua toàn bộ nội dung, tóm lại là cô ấy và Chu Húc An đang tụ tập cùng bạn bè. Vì Chu Húc An say khướt nên cô ấy không dứt ra được, đành phải nhờ Cố Chính Sâm đến đón.
Lương Tĩnh Uyển bĩu môi rồi cất điện thoại đi. Chưa đợi cô vươn tay đẩy cánh cửa kính nặng nề, Lâm Nguyên đã chủ động bước tới mở cửa giúp.
Cửa sau của chiếc xe thương mại Mercedes đang mở toang. Không gian bên trong xe tối om, nhưng ánh đèn đường hắt ra từ đồn cảnh sát cũng đủ sáng để Lương Tĩnh Uyển nhìn rõ người ngồi bên trong. Bước chân vốn dĩ đã chậm chạp của cô, giờ phút này lại càng khựng hẳn lại.
Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng. Sự căng thẳng đan xen cùng bối rối, lại còn phảng phất chút chột dạ. So với việc bị giáo viên bắt quả tang lén đọc tiểu thuyết ngôn tình trong giờ học, thì tâm trạng của cô lúc này cũng chẳng kém cạnh gì.
Trận địa trước mắt Lương Tĩnh Uyển hệt như vách núi cheo leo, còn sau lưng lại truyền đến một luồng khí lạnh lẽo vô hình, khiến cô không kìm được mà rùng mình một cái.
Hứa Ngôn đã bất chấp sự sống chết của cô bạn thân, thản nhiên leo lên ghế phụ ngồi rồi thắt chặt dây an toàn.
Chỉ còn lại một mình Lương Tĩnh Uyển đứng ngây tại chỗ. Cô lề mề nhích từng bước một, vừa đi vừa chần chừ.
“Trước cửa đồn cảnh sát cấm đỗ xe.”
Giọng nói lạnh lùng trong trẻo của Lý Chiêu Ninh vang lên, buốt giá đến mức như có thể đóng băng không khí. Lương Tĩnh Uyển không nhịn được ngoái lại nhìn anh ta một cái, sau đó lại vội vàng cúi đầu xuống.
Lúc này đã là đêm khuya. Tiếng gió rít lên xào xạc, mang theo giọng nói của Lý Chiêu Ninh lọt vào tai từng người.
Trán Lâm Nguyên giật giật. Kể từ lần chạm mặt dưới bãi đỗ xe tầng hầm dạo trước, anh ta đã nhìn ra viên cảnh sát trẻ tuổi này e là đang để mắt đến cùng một người với sếp nhà mình rồi. Lời nói hiện tại rõ ràng là đang chĩa mũi nhọn về phía Cố Chính Sâm.
Lương Tĩnh Uyển rũ mắt cúi đầu, bất giác đè nén tiếng thở. Sự tò mò nhen nhóm thôi thúc cô ngước mắt lên quan sát sắc mặt của Cố Chính Sâm. Đồng thời, trong lòng cô cũng thầm giơ ngón tay cái thán phục Lý Chiêu Ninh. Dám ăn nói với Cố Chính Sâm bằng thái độ đó, anh ta thật sự không sợ nhận được cuộc gọi từ cấp trên hay sao?
Có lẽ chính vị lãnh đạo kia đã nghe thấu tiếng lòng của Lương Tĩnh Uyển nên vội vã bước ra ngoài. Ông cũng chẳng màng xem còn ai đang đứng bên cạnh, cứ thế đi thẳng đến cửa xe bên phải. Lúc này, cửa kính xe từ từ hạ xuống.
“Chủ tịch Cố, sao ngài lại tới đây?”
Giọng nói trầm ấm của Cố Chính Sâm vang lên, cất lời chào hỏi: “Cục trưởng Triệu.” Ngữ khí của anh hơi dừng lại một chút, đoạn nói tiếp: “Tôi đến đón một bạn nhỏ về nhà.”
Thanh âm của anh không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ, thế nhưng khi truyền đến tai từng người lại dấy lên những cảm xúc hoàn toàn khác biệt.
Cục trưởng Triệu gật đầu. Ông nhướng mí mắt, liếc nhìn người đang đứng cạnh xe. Ồ, là một cô gái. Trong lòng ông lập tức hiểu rõ, chẳng cần đợi anh phải nói thêm gì nữa.
Cố Chính Sâm lại lên tiếng: “Không lên xe đi, cô còn định đứng ngoài đó chịu rét à?”
Đêm khuya cuối tháng chín, tiết trời đã bắt đầu se lạnh. Lương Tĩnh Uyển chỉ mặc độc một chiếc váy hai dây màu đen ôm sát cơ thể, để lộ toàn bộ hai cánh tay trần ra ngoài. Nhờ lời nhắc nhở của Cố Chính Sâm, cô mới nhận thức được cái lạnh, hai bàn tay nhỏ bé bất giác xoa xoa dọc cánh tay.
Lương Tĩnh Uyển cúi gầm mặt, ngăn cách ánh nhìn đánh giá của Cục trưởng Triệu. Cô sải bước thật nhanh lên chiếc xe Mercedes, ngay sau đó, cửa xe trượt điện cũng chậm rãi khép lại.
Bên trong chiếc xe vốn đang tối tăm mù mịt, kể từ lúc Lương Tĩnh Uyển đặt chân bước vào, đèn xe bỗng bừng sáng. Cô vừa ngước mắt lên thì chạm ngay ánh nhìn của người đàn ông đối diện đang dán chặt lên người mình. Trái tim cô chợt thắt lại, tay vô thức giơ lên vuốt ve vài lọn tóc vương vãi.
Cố Chính Sâm và Cục trưởng Triệu khách sáo vài câu, Lâm Nguyên liền cho xe chuyển bánh. Tấm vách ngăn bên trong xe cũng từ từ dâng lên.
“Sao hôm nay cô lại tự đưa mình vào đồn cảnh sát thế này?” Giọng nói của Cố Chính Sâm vô cùng bình thản, chẳng thể nghe ra cảm xúc vui buồn.
Lương Tĩnh Uyển cũng không dám chắc liệu Từ Dĩnh đã nói nguyên nhân cho Cố Chính Sâm biết hay chưa. Nếu như chị ấy chưa nói mà cô lại khai thật ra thì sẽ mất mặt lắm. Còn nếu chị ấy đã nói rồi mà hiện tại cô lại lừa gạt, thì e là hình tượng của cô trong mắt Cố Chính Sâm sẽ càng thêm tồi tệ mất thôi.
Lương Tĩnh Uyển ngập ngừng không nói nên lời. Cô hé mắt ném một ánh nhìn dò xét, ngờ đâu lại vừa vặn đụng ngay ánh mắt của Cố Chính Sâm, thế là bị anh tóm gọn.
Cô vội hắng giọng: “Lúc cháu đến quán bar chơi thì gặp cảnh sát đang truy quét tội phạm tệ nạn, rồi bị bắt vào đồn thôi.”
Khi nhắc đến từ quán bar, âm giọng cô hơi lí nhí, tốc độ nói cũng nhanh hơn hẳn như muốn cố tình lấp liếm đi.
Nói xong xuôi, Lương Tĩnh Uyển lại không nén được mà liếc nhìn sắc mặt Cố Chính Sâm, nhưng thật sự rất khó đoán ra anh đang nghĩ gì.
Giọng điệu của Lương Tĩnh Uyển dần thấm đẫm sự bất lực cùng một tia tủi thân: “Thật ra trong quán bar lúc đó có rất nhiều người. Ngoại trừ những kẻ làm ăn phi pháp thì chỉ có mỗi cháu với Hứa Ngôn là bị đưa vào đồn.”
Ánh mắt Cố Chính Sâm sâu thẳm, cất giọng khàn khàn: “Tại sao lại thế?”
Lương Tĩnh Uyển muốn nói rồi lại thôi. Hàm răng trắng ngà khẽ cắn lấy môi dưới, cô thật sự muốn chửi Lý Chiêu Ninh có bệnh, nhưng cũng không tiện nói thẳng trước mặt Cố Chính Sâm. Cô đành buông một câu qua loa: “Chắc do cháu đen đủi thôi.”
Đen đủi thật chứ, Seven Club nằm ở Thành Tây, Lý Chiêu Ninh lại quản lý khu vực này. Cũng vì đen đủi nên về nước được bốn tháng, lần đầu tiên mò đến quán bar lại đụng trúng chuyện xui xẻo này. Và cũng xui xẻo làm sao khi vừa vặn Từ Dĩnh cùng Chu Húc An bận rộn tụ tập với bạn bè, vậy nên mới tới lượt Cố Chính Sâm đi đón người… Lương Tĩnh Uyển chỉ cảm thấy vận khí của mình tệ hại đến tận cùng.
Bỗng nhiên có một bàn tay lớn phủ lên đỉnh đầu khiến Lương Tĩnh Uyển cảm nhận được lực đạo ấm áp. Cô vội ngước mắt nhìn lên, gương mặt người trước mắt thật ôn hòa, ánh mắt anh cứ vương vấn lưu luyến trên người cô. Hành động lúc này của anh có vẻ như đang muốn vỗ về an ủi.
Tâm trạng Lương Tĩnh Uyển dần lắng xuống. Cô lúng túng lùi ra sau một chút, cẩn thận vuốt lại những lọn tóc lòa xòa bên tai để che giấu đi sự bối rối của mình.
Cô xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lớp kính xe phản chiếu mờ ảo khung cảnh bên trong. Ánh mắt Lương Tĩnh Uyển bất giác lại rơi trên người Cố Chính Sâm, mãi cho đến khi chiếc xe dừng bánh, cô mới chịu thu hồi tầm mắt.
Nhìn thấy điểm đến, Lương Tĩnh Uyển liền kinh ngạc không thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)