Lương Tĩnh Uyển cụp mắt. Nghe thấy lời của Cố Chính Sâm, cô chợt ngẩng đầu lên, hai người nhìn nhau.
Gương mặt Lương Tĩnh Uyển hiện rõ vẻ không tình nguyện. Cô lề mề bước tới: “Không có.”
Đối với lời nói một đằng nghĩ một nẻo của Lương Tĩnh Uyển, Cố Chính Sâm chỉ mỉm cười. Thế nhưng, chưa để anh kịp phản ứng, một lực tác động bất ngờ đâm sầm vào người anh.
Cố Chính Sâm hơi sững người, nhưng ngay lập tức vòng tay ôm lấy eo người đang nằm trong ngực mình. Bên tai anh chợt vang lên một giọng nói: “Chủ tịch Cố.”
Cố Chính Sâm quay đầu lại, liếc nhìn thì thấy giám đốc Triệu của ngân hàng Vinh Phát. Khóe môi anh hơi cong lên bèn cất lời chào hỏi. Khi ánh mắt rơi xuống người phụ nữ đứng cạnh giám đốc Triệu, nụ cười trên môi anh càng thêm sâu sắc.
Giám đốc Triệu nhìn người đang được Cố Chính Sâm ôm trong lòng. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng quần âu mà ông ta mới thấy cách đây không lâu, khiến ông ta không khỏi suy đoán về mối quan hệ giữa hai người họ.
Sau vài câu chào hỏi khách sáo, giám đốc Triệu bèn dẫn người phụ nữ kia rời đi.
Cho đến khi tiếng động cơ xe hoàn toàn biến mất, Lương Tĩnh Uyển mới dám lùi lại. Nhìn chiếc áo sơ mi trước ngực Cố Chính Sâm bị mình túm đến mức nhăn nhúm, hệt như những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, cô hắng giọng rồi đánh trống lảng.
“Người phụ nữ đó là con gái của giám đốc Hoàng sao?”
Lương Tĩnh Uyển từng gặp cô ta ở trong phòng bao. Lúc ngồi trên sô pha, cô vốn tưởng đó là tiếp viên của hội sở. Thế nhưng nhìn kỹ lại, phong cách ăn mặc tuy có phần hở hang nhưng toàn là đồ đắt tiền. Mãi sau khi nghe cô ta gọi giám đốc Hoàng là ba, cộng thêm vài lời nhắc nhở của Chu Húc An, cô mới hiểu rõ dụng ý ẩn sau chuyện này.
Cố Chính Sâm cũng nhận ra ánh mắt của Lương Tĩnh Uyển đang dừng trên ngực mình. Anh cúi đầu nhìn xuống, hoàn toàn không bận tâm đến những nếp nhăn nheo, chỉ lùi lại một bước nhỏ rồi khẽ tựa người vào cửa xe.
“Ừ.”
“Cô ta với giám đốc Triệu…” Lương Tĩnh Uyển khó xử, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Trai đơn gái chiếc lại cùng nhau lên xe rời đi, chắc chắn không thể nào là hẹn về nhà trùm chăn xem đồng hồ dạ quang được.
Đôi mắt Cố Chính Sâm tối sầm lại. Anh không hùa theo lời Lương Tĩnh Uyển mà vặn hỏi ngược lại: “Chúng ta có làm chuyện gì khuất tất đâu, tại sao cô lại phải trốn?”
Lời của Cố Chính Sâm khiến cô chợt bừng tỉnh. Cũng đúng, cô và Cố Chính Sâm có làm chuyện gì mờ ám đâu, cớ sao cô lại sợ hãi việc người khác nhìn thấy hai người ở cạnh nhau đến vậy?
Lương Tĩnh Uyển cười sượng trân: “Cháu quên mất.”
Quên chỉ là một cái cớ thoái thác, nhưng Cố Chính Sâm không thèm vạch trần. Anh giơ tay mở cửa sau của xe, Lương Tĩnh Uyển bèn nhấc chân bước vào.
Lương Tĩnh Uyển vốn tưởng Cố Chính Sâm sẽ ngồi ghế phụ lái giống như lần trước, chẳng ngờ anh cũng ngồi vào băng ghế sau cùng với mình.
Không gian vốn dĩ rộng rãi nay dần trở nên chật chội. Vóc dáng cao lớn của người đàn ông mang đến một cảm giác đầy áp bức.
Lâm Nguyên liếc mắt nhìn hai người đang ngồi ở băng ghế sau thông qua gương chiếu hậu, trong lòng có chút kinh ngạc. Từ lúc anh ta bắt đầu đi làm và trở thành trợ lý riêng của Cố Chính Sâm đến nay, suốt mấy năm trời, anh ta chưa từng thấy có người phụ nữ nào xuất hiện bên cạnh Cố Chính Sâm với tần suất dày đặc như vậy, ngoại trừ những đối tác làm ăn.
Nhưng đã làm trợ lý thì điều quan trọng nhất vẫn là phải biết nhìn sắc mặt sếp.
Sau một buổi tiệc rượu, Cố Chính Sâm không uống nhiều lắm, thế nhưng lúc này anh cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Anh nhắm nghiền hai mắt, vắt chéo đôi chân dài, một tay day day thái dương, hơi thở đều đặn và trầm ổn.
Màn đêm buông xuống, trời cũng đã khuya.
Lượng xe cộ ngoài cửa sổ đã giảm đi rất nhiều so với lúc mới tới. Đôi khi có ánh sáng đèn đường hắt vào, giúp Lương Tĩnh Uyển có thể lén nhìn sườn mặt của người đàn ông bên cạnh. Tuy nhiên, cô chỉ dời ánh mắt ra ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài.
Những ngày bão tố, trời đổ mưa cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ. Bên ngoài chẳng biết từ lúc nào đã rả rích những hạt mưa bay bay. Mưa rơi lộp bộp trên kính chắn gió phía trước. Nước chưa kịp loang ra đã bị cần gạt mưa gạt thành những vệt nước dài, cuối cùng từ từ chảy xuống.
Lương Tĩnh Uyển mở điện thoại lên kiểm tra. Thời gian đã chỉ sang mười một giờ hơn. Ánh sáng từ màn hình tỏ ra vô cùng chói mắt trong không gian tối tăm này. Cô nhanh chóng nhận ra điều đó nên vội vã tắt đi, nhưng Cố Chính Sâm đã mở bừng đôi mắt.
Chiếc xe đỗ lại dưới chân tòa nhà số mười một.
Đèn chiếu sáng trong xe được bật lên. Lương Tĩnh Uyển chưa vội vã bước xuống mà chợt nhớ ra một chuyện: “Chủ tịch Cố, tiền phí dọn dẹp xe hôm nọ…”
Đã hứa hẹn thì đương nhiên phải giữ đúng lời. Cô chờ mòn mỏi mấy ngày nay nhưng vẫn chẳng thấy gửi hóa đơn vào điện thoại, vậy nên cô đành phải lên tiếng nhắc nhở.
“Lát nữa tôi bảo Lâm Nguyên gửi cho cô.” Giọng nói trầm thấp và đầy từ tính cất lên.
Nghe vậy, Lâm Nguyên quay đầu lại nhìn. Lương Tĩnh Uyển khẽ mỉm cười, bấy giờ mới chịu xuống xe.
Cơn mưa đã tạnh hẳn nhưng trên đường vẫn còn đọng lại nhiều vũng nước. Sau khi xuống xe, ống quần dài chạm xuống mặt đất nên khó tránh khỏi việc bị dính nước. Chiếc quần âu ướt sũng dính sát vào mu bàn chân, trong lúc bước đi còn kéo theo cả bùn đất, tạo cảm giác vô cùng khó chịu. Lương Tĩnh Uyển sải bước thật nhanh vào trong tòa nhà.
Bên ngoài tòa nhà, chiếc xe thương mại Mercedes vẫn chưa rời đi. Thấy sếp nhà mình cứ mãi dõi mắt theo bóng lưng người ta, Lâm Nguyên cũng chẳng dám tự ý nổ máy xe.
Thật lâu sau đó.
“Đi thôi.”
…
Sau khi về đến căn hộ, Lương Tĩnh Uyển đi tắm rửa sạch sẽ.
Băng cá nhân không chống được nước, vết thương bị ngâm nước khiến bề mặt sưng tấy và trắng bệch ra. Lương Tĩnh Uyển xử lý qua loa một phen rồi leo lên giường nghỉ ngơi.
…
Ngày hôm sau.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Lương Tĩnh Uyển đứng trước tủ giày ngay lối ra vào. Cô cúi đầu suy ngẫm, lại nhìn mu bàn chân đã hồi phục được bảy tám phần của mình, cuối cùng chọn một đôi giày bệt.
Lúc bước vào văn phòng luật, Lương Tĩnh Uyển mới phát hiện mình bị đụng hàng giày với người khác. Vốn dĩ cô chưa hề để tâm, nhưng lại có người cố tình nhắc đến.
Người sành điệu đương nhiên biết lời Lương Tĩnh Uyển nói là dối. Những ai tinh tế quan sát cũng dễ dàng nhận ra phong cách ăn mặc thường ngày của cô toàn là hàng thật. Ấy vậy mà người bị đụng hàng kia lại chẳng hề hay biết.
Cô ả nhìn dáng vẻ “không lấy làm nhục mà lại coi đó là vinh” của Lương Tĩnh Uyển bèn cười khẩy một tiếng. Tiếng cười ấy vang lên vô cùng chói tai giữa bầu không khí tĩnh lặng.
Lương Tĩnh Uyển phóng tầm mắt về phía cô ta.
“Ngại quá, tự nhiên tôi nhớ ra một câu chuyện cười.” Người nọ ung dung lên tiếng.
Lương Tĩnh Uyển vẫn giữ nụ cười hiền hòa trên mặt, thế nhưng ánh mắt cô lại ánh lên vài tia lạnh lẽo.
Mọi người xung quanh đều ngại ngùng, không dám xúm xít ở đó nữa bèn nối đuôi nhau quay về bàn làm việc của mình. Có điều, thi thoảng họ vẫn len lén đưa mắt sang nhìn hai người đang bất động kia.
Lương Tĩnh Uyển nhìn người đang ngồi ở chỗ của mình, trùng hợp thay lại chính là vị đụng hàng kia. Cô thấy đối phương chậm rãi nhấc chân ra khỏi ghế, vẻ mặt cao ngạo như một con khổng tước kiêu kỳ liếc mắt nhìn mình. Xui xẻo thay, Lương Tĩnh Uyển lại cao hơn cô ta, nên động tác này trông cứ ngớ ngẩn làm sao.
Sau khi đi lướt qua nhau.
“Chị Lệ.” Lương Tĩnh Uyển cất tiếng gọi giật ngược lại.
Lý Lệ dừng bước. Cô ta quay đầu nhìn Lương Tĩnh Uyển, thầm nghiến răng trèo trẹo. Chính vì chê tên mình quá quê mùa nên cô ta mới lấy tên tiếng Anh là Selena. Vậy mà bây giờ Lương Tĩnh Uyển lại dám gọi thẳng tên cúng cơm của cô ta ra trước bàn dân thiên hạ.
“Sữa đậu nành của chị này.” Lương Tĩnh Uyển đứng bên bàn làm việc. Cô dùng hai ngón tay kẹp lấy vỏ ly sữa đậu nành, giơ lên một độ cao nhất định rồi nhếch mép cười nhắc nhở.
Lý Lệ cố tỏ vẻ bình thản, gượng gạo nhếch khóe môi. Cô ta hờ hững nói buông một câu: “Vứt đi.”
Còn chưa đợi Lý Lệ bước tiếp, xung quanh đã vang lên tiếng “bộp”. Đồ vật ma sát với màng bọc nilon, cuối cùng rơi thẳng xuống thùng rác.
Nụ cười trên mặt Lý Lệ lập tức tắt ngấm. Bước chân của cô ta cũng trở nên luống cuống.
Lương Tĩnh Uyển rút vài tờ khăn ướt ra lau đi lau lại cái ghế mấy lần rồi mới chịu ngồi xuống.
Đồng nghiệp ngồi bên cạnh thấy dáng vẻ phớt lờ của cô thì không nhịn được mà nhắc nhở: “Selena làm ở văn phòng luật của chúng ta bao nhiêu năm nay rồi. Cô gọi chị ta như vậy, không sợ chị ta làm khó dễ sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


