Thật dữ dằn. Ôn Thi Kiều thầm nghĩ trong lòng. Chuyện này có khác gì lúc nhỏ chọc giận mẹ ở bên ngoài, rồi bà bắt cô về nhà chờ ăn mắng đâu chứ. Thương Nhược Vi đành im bặt. Dáng vẻ kiêu ngạo ban nãy đã biến mất sạch. Cô ấy cúi đầu, trong lòng cảm thấy hơi buồn bực.
Cơn mưa to dần tạnh, bầu trời cũng bắt đầu hửng nắng. Quản gia Vệ đã sắp xếp xe đưa bọn họ ra sân bay. Thương Nhược Vi ngoan ngoãn đi theo Thương Mạc tiễn khách. Cô ấy nhìn chiếc Maybach chạy dọc theo con đường rộng xuống núi."Anh cả." "Em muốn học tiếng Trung."
Sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ thỏa hiệp. Điều này vốn nằm trong dự liệu của Thương Mạc. Tuy nhiên, có một chuyện lại nằm ngoài dự đoán của anh. "Em muốn chị Carlee dạy em. Chị ấy cũng đồng ý rồi." Vì sợ anh cả không đồng ý, cô ấy viện ra một đống lý do đường hoàng. Nào là khoảng cách tuổi tác không lớn nên có nhiều chủ đề chung. Nhờ vậy, tiếng Trung của cô ấy sẽ tiến bộ rất nhanh. Chỉ một tháng là có thể giao tiếp, hai tháng là đi làm giáo viên tiếng Trung cho người khác được rồi.
Cô ấy lúng búng nói hết những gì có thể nói. Quản gia Vệ nghe vậy thì bật cười khẽ ở bên cạnh. Thương Mạc hơi nghiêng người liếc nhìn em gái. Anh dụi tắt điếu thuốc trên tay. Dưới ánh mắt mong chờ của cô ấy, anh uể oải lên tiếng. "Hiếm khi em làm được một chuyện không cần anh phải bận tâm."
Thương Nhược Vi: "?" Hả? Thế này là đồng ý rồi sao? Thương Nhược Vi nhìn bóng lưng anh cả, nhịn không được lầm bầm. "Lạ thật. Trước kia nếu anh cả nghe tôi khoác lác thế này, kiểu gì cũng hỏi miệng em có phải đi thuê không. Thậm chí anh ấy còn bắt tôi cầm loa thổi cho mọi người cùng nghe. Sao hôm nay anh ấy chẳng nói gì thế nhỉ?"
Mọi chuyện suôn sẻ đến mức cô ấy hơi khó tin. Quản gia Vệ cười chiều chuộng. "Có lẽ ngài ấy cảm thấy cô đã hiểu chuyện rồi." Thương Nhược Vi tự hào chống nạnh. "Cũng đúng."
Ngay buổi tối ngày đầu tiên hạ cánh xuống Bắc Giang, Ôn Thi Kiều đã nhận được tin nhắn của Thương Nhược Vi. Chuyện cô làm giáo viên dạy tiếng Trung, Thương tiên sinh đã đồng ý rồi. Cô hẹn với Thương Nhược Vi ba ngày sau sẽ đến Thâm Cảng. Sau đó, cô bắt đầu thu dọn hành lý. Dạo này ba mẹ cô đều không có ở nhà. Bắc Giang đang vào đợt nắng nóng. Đôi vợ chồng ấy đã rủ nhau sang Úc du lịch ngắm kangaroo để hưởng thụ mùa đông rồi. Ở nhà hiện tại chỉ còn cô và hai dì giúp việc.
Dù sao đi Thâm Cảng cũng không phải chuyện nhỏ. Ôn Thi Kiều cố ý gọi video vào nhóm chat gia đình. Cô vừa dọn đồ vừa giải thích với mọi người. Tuy một tuần phải làm việc năm ngày, nhưng thời gian làm việc lại ít. Hơn nữa, hai ngày cuối tuần cô có thể về nhà bất cứ lúc nào. Công việc này rất thích hợp làm bước đệm chuyển tiếp. Hạ Viễn Xuyên cười hớn hở. "Cháu gái của cậu út thật lợi hại. Sau này cậu phải nhờ cậy vào cháu rồi."
Ngày nào Kỷ Hoài Niên cũng gọi cô là em gái cưng. Mỗi lần về Bắc Giang, anh ấy đều rủ cô đi ăn. Anh ấy còn hay mua quà nhỏ tặng cô nữa. Ôn Thi Kiều nổi hứng trêu chọc, cười híp mắt hỏi. "Vậy so với anh trai tớ, hai người bọn họ ai đẹp trai hơn?" "..." Mộ Nhiễm đưa tay nhéo má cô, hừ hừ hai tiếng. "Tớ thấy chẳng ai xấu tính bằng cậu."
Ôn Thi Kiều khẽ mỉm cười. Cô thoải mái nhấp vài ngụm rượu sake. Sau đó, cô chống cằm ngồi nghe Mộ Nhiễm kể chuyện phiếm. "Lúc ở Paris, nhân viên của nhãn hàng chỉ cho tớ một quý bà ngồi ngay chính giữa hàng ghế đầu. Họ bảo lúc đi ngang qua bà ấy thì bước chậm lại một chút để phô diễn toàn bộ trang phục." "Mấy người như nhà sáng lập hay giám đốc điều hành của thương hiệu đều vây quanh bà ấy. Bên cạnh còn có cả tá vệ sĩ. Mãi sau tớ mới biết, đó chính là phu nhân của chủ tịch tập đoàn Hoàn Thắng."
Ôn Thi Kiều bỗng khựng lại. Cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên. "Thương phu nhân?" Mẹ của Thương Mạc và Thương Nhược Vi sao?! "Đúng thế." Mộ Nhiễm ao ước nói. "Bà ấy đoan trang xinh đẹp lắm, bảo dưỡng nhan sắc cũng cực kỳ tốt. Tớ nghe nói con trai bà ấy dạo này đã chính thức đảm nhận chức chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Hoàn Thắng rồi phải không? Cái kiểu gia tộc hào môn đỉnh cao như thế, không biết có bao nhiêu tiền nữa."
Cô ấy rút điện thoại ra. "Thế nhưng vị Thương tiên sinh kia hình như chưa từng công khai lộ diện bao giờ. Tớ tò mò đi tìm thử, bức ảnh duy nhất chụp được anh ta cũng mờ mờ ảo ảo. Dẫu vậy vẫn nhìn ra được đó là một anh chàng siêu cấp đẹp trai!" Cô ấy đặt điện thoại ra trước mặt Ôn Thi Kiều. Trong màn mưa, người đàn ông che ô đen, chỉ để lộ nửa khuôn mặt. Đường nét xương quai hàm sắc sảo, toát lên khí chất xa cách và lạnh lùng. Dù không thấy rõ toàn bộ gương mặt, người ta vẫn cảm nhận được vẻ anh tuấn, thanh lãnh của anh. Quả thực là thiên chi kiêu tử cao không thể với tới.
"Thương tiên sinh còn có một cô em gái đúng không? Tớ thường xuyên lướt thấy ảnh của cô ấy trên mạng xã hội. Con lai ai cũng đẹp thế sao? Cái mũi đó, đôi mắt đó, cùng với khuôn mặt hoàn hảo kia nữa. Đại tiểu thư đúng là sinh ra để hưởng phúc mà." Ôn Thi Kiều không giấu giếm. "Ừm, tớ sắp đi Thâm Cảng làm giáo viên tiếng Trung cho vị Thương tiểu thư này đây." Mộ Nhiễm nhất thời chưa kịp phản ứng lại. "..." Đơ ra vài giây, cô ấy bỗng ngoắt đầu nhìn sang, văng ra một câu chửi thề kinh điển. "Đậu xanh!"
Ôn Thi Kiều bị tra hỏi suốt cả buổi tối. Những gì cần nói cô đều nói hết. Riêng chuyện về nhà họ Thương, cô chỉ nói lướt qua chứ không kể nhiều. Vẻ mặt Mộ Nhiễm đầy tự hào. "Bạn tớ thật có bản lĩnh." Chuyến xe cô ấy gọi đã đến. Ôn Thi Kiều kéo cửa xe giúp bạn. "Có bản lĩnh đến mấy thì vẫn phải mở cửa cho Mộ tiểu thư thôi."
Mộ Nhiễm bị cô chọc cười nắc nẻ. Cô ấy ngồi vào trong xe rồi vẫy vẫy tay. "Được rồi, tớ về nhà đây. Cậu cũng mau đi tìm người đến đón đi." Nhìn đèn sau của chiếc xe dần khuất khỏi tầm mắt, Ôn Thi Kiều xoay người. Cô đi thẳng về phía bãi đậu xe dưới tầng hầm. Một chiếc xe Mercedes G63 màu đen đã đậu chờ ở đó từ lâu.
Kỷ Hoài Niên chống một tay lên cửa sổ xe, nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt phóng khoáng. "Đi ăn khuya cùng anh nhé?" "Không đi đâu." Ôn Thi Kiều kéo dây an toàn thắt lại. "Anh phải giảm cân nên tối chưa ăn gì. Bây giờ anh chỉ hận không thể cạy miệng ép em ăn để em béo lên thôi. Đồ rắp tâm khó lường." "Chậc." Kỷ Hoài Niên điều chỉnh nhiệt độ điều hòa bên phía cô cao lên một chút. "Em gầy quá rồi. Người có thêm chút thịt thì có gì không tốt chứ?"
Anh đưa tay vờn vô lăng. "Ôn Hi chơi bóng rổ không lại anh. Cậu ta nuôi em gái cũng kém hơn anh. Nếu không được thì em nhận anh làm anh ruột đi." Ôn Thi Kiều nhướng mày. "Anh trai em có biết anh nói vậy không?" "Không biết. Nếu biết chắc cậu ấy chạy xe xuyên đêm tới đánh anh mất." Kỷ Hoài Niên khẽ nhếch khóe môi. "Anh đùa thôi." Hiện tại thế này đã rất tốt rồi. Con người cũng không nên quá tham lam.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
