Cho dù hôm nay là ngày nghỉ, các cuộc điện thoại công việc của Thương Mạc vẫn không hề ngừng lại.
Anh đứng trên boong tàu, một tay đút vào túi quần. Anh uể oải lắng nghe giọng nói báo cáo công việc phát ra từ trong điện thoại. Anh lơ đãng ngoái đầu nhìn lại. Không biết từ lúc nào, trước mặt cô gái nhỏ đã xuất hiện một gã đàn ông.
Trong tay gã ta bưng một ly rượu, trên mặt tràn ngập vẻ ân cần.
Anh mới rời đi chưa đầy năm phút cơ mà.
Thương Mạc híp mắt lại. Sự kiên nhẫn của anh đến đây đã cạn kiệt hoàn toàn.
Anh sầm mặt cúp điện thoại. Anh không nhanh không chậm nhìn chằm chằm vào động tác mang chút kháng cự của cô gái nhỏ. Anh dừng lại vài giây rồi mới sải bước tiến qua đó.
Ôn Thi Kiều không biết có người đang đứng sau lưng mình. Cô bình tĩnh lắc đầu. Giọng nói của cô mềm mỏng ngoan ngoãn nhưng lại vô cùng kiên định:
"Xin lỗi, tôi không uống rượu."
Gã đàn ông kia đã nhìn thấy Thương Mạc từ sớm. Cơ thể gã không nhịn được mà hơi cứng đờ lại. Nghe Ôn Thi Kiều nói xong câu đó, gã liền mỉm cười với cô rồi vội vã quay người rời đi.
Gã bị sắc đẹp làm cho mờ mắt nên mới muốn tạo sự hiện diện trước mặt cô. Nhưng gã hoàn toàn không có lý do gì để đắc tội với Thương tiên sinh vì chuyện này cả. Suy cho cùng, phụ nữ đẹp có rất nhiều. Gã không có gan tranh giành phụ nữ với Thương tiên sinh.
Ôn Thi Kiều lặng lẽ thưởng thức món đồ ngọt. Gió biển thổi qua vô cùng dễ chịu. Cô cũng dần dần thả lỏng cơ thể.
Cô có thể nhìn ra đám người này thực chất rất sợ hãi Thương Mạc. Bọn họ bề ngoài thì tỏ ra là bạn bè với anh. Thế nhưng thực tế, khi đứng trước mặt anh, bọn họ lại tỏ ra vô cùng cẩn trọng và dè dặt. Bọn họ bị khí thế của anh chèn ép đến mức không dám đến quá gần.
Có một người đàn ông là thân thiết với Thương Mạc nhất. Anh ta có thể nói đùa cùng anh, cũng có thể không kiêng nể gì gọi thẳng tên anh. Anh ta không giống những người khác chỉ dám gọi là Thương tiên sinh.
Cô nghe thấy người khác gọi anh ta là Hạ Quân Xuyên. Cô chợt nhớ lại câu nói của tài xế trên xe vào ngày hôm qua.
"Tôi đoán, Thương tiên sinh cuối cùng có thể sẽ kết hôn với thiên kim nhà họ Hạ. Ở Thâm Cảng, địa vị của nhà họ Thương là cao nhất, đứng thứ hai chính là nhà họ Hạ. Thế này chẳng phải là cường cường liên thủ sao."
Là nhà họ Hạ đó sao?
Thương tiên sinh và Hạ Quân Xuyên thoạt nhìn đã quen biết nhau từ rất lâu rồi. Suy đoán của bác tài xế không phải là không có lý.
Con người ta luôn đặc biệt tập trung mỗi khi hóng hớt chuyện bao đồng. Cô đang mải suy nghĩ thì trước mặt đột nhiên xuất hiện một chiếc ly thủy tinh. Ôn Thi Kiều nhíu mày. Cô tưởng lại có ai đó đến bắt chuyện. Lời từ chối đã trực trào ra đến khóe miệng:
"Xin lỗi, tôi…"
Giọng nói trầm ấm của Thương Mạc vang lên bên tai cô:
"Là nước lọc."
Cô hơi ngửa đầu ra sau. Nhìn thấy người đó là anh, Ôn Thi Kiều liền thả lỏng. Cô không chút do dự nhận lấy ly nước rồi uống khẽ hai ngụm.
Từ nhỏ Ôn Hi đã dạy cô, bất kỳ đồ ăn thức uống nào rời khỏi tầm mắt thì tuyệt đối không được động vào. Tuy nhiên, cô lại không áp dụng câu nói này lên người Thương tiên sinh.
Có lẽ vì trong suốt hai tuần qua, mỗi lần gặp mặt, anh luôn tỏ ra trầm tĩnh, nội liễm và vô cùng chuẩn mực. Lại cũng có thể là do khi ở trong một môi trường xa lạ, con người ta luôn nảy sinh sự phụ thuộc vào người duy nhất mà mình quen biết.
Thêm vào đó, kể từ lúc bước lên chiếc du thuyền này, Thương tiên sinh đã luôn chăm sóc cô rất chu đáo. Anh duy trì một khoảng cách vừa phải và che chở cô dưới đôi cánh của mình. Dù cho có vài gã đàn ông ném tới những ánh nhìn mờ ám, nhưng vì có anh ở đây nên bọn họ cũng chẳng dám làm gì.
Cô thầm nghĩ, có lẽ vì tuổi tác của mình và Thương Nhược Vi không chênh lệch là bao. Vì vậy Thương tiên sinh nhìn cô giống như đang nhìn em gái của mình, nên anh mới chiếu cố cô như vậy.
Ôn Thi Kiều ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên. Cô nở một nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng:
"Cảm ơn Thương tiên sinh."
Cô không hề chú ý tới việc đôi chân dài của Thương Mạc đang hơi cong lại. Anh ngồi nghiêng trên phần tựa lưng của chiếc sô pha mà cô đang tựa vào. Vóc dáng cao lớn của anh hơi nghiêng về phía cô. Thể phách rộng lớn ấy gần như bao trọn lấy cả người cô vào trong lòng mình.
Thế nhưng Hạ Quân Xuyên lại nhìn rõ mồn một cảnh tượng này.
Đường nét khuôn mặt sắc bén và lạnh nhạt, ánh mắt bạc bẽo hững hờ, cùng với tính chiếm hữu mang đầy sự xâm lược chỉ muốn giam cầm người ta ở bên cạnh mình. Nó giống như một tấm lưới khổng lồ che rợp bầu trời, quấn chặt lấy cô hết vòng này đến vòng khác.
Áp lực đó dâng trào hệt như một cơn bão táp sắp ập tới. Cảm giác đè nén mà nó mang lại khiến trong lòng anh ta cũng không nhịn được mà run rẩy.
Hạ Quân Xuyên và Thương Mạc đã quen biết nhau từ khi còn nhỏ.
Thời điểm đó, cứ cách một khoảng thời gian, Thương Mạc lại được Thương phu nhân dẫn đến Thâm Cảng. Hai người trạc tuổi nhau, nên từ lúc đó mối quan hệ của bọn họ đã khá tốt.
Cho đến tận bây giờ, Hạ Quân Xuyên mới nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Đó là dục niệm mà Thương Mạc cất giấu dưới đáy mắt đen nhánh, thứ mà Ôn Thi Kiều hoàn toàn không hề hay biết.
Anh ta hít sâu một hơi, khẽ mắng mỏ đám người bên cạnh. Giọng điệu của anh ta trở nên lạnh lùng và sắc bén chưa từng có:
"Tôi biết tâm tư của một vài người trong số các cậu. Nhưng các cậu cũng phải nhìn cho rõ xem đó là người của ai."
Hạ Quân Xuyên lạnh lùng đưa mắt lướt qua từng người một:
"Đừng có làm ra mấy trò ngu xuẩn."
Không biết bọn họ có nghe lọt tai hay không. Nhưng nếu có kẻ muốn tìm đường chết, anh ta cũng chẳng cản nổi.
Trên hòn đảo tư nhân của Hạ Quân Xuyên có xây dựng một căn biệt thự ba tầng, cùng với vài căn villa trên bãi biển. Tổng cộng lại cũng phải có hơn ba mươi phòng. Ước chừng những nơi này được xây lên chỉ để phục vụ cho những bữa tiệc thỉnh thoảng diễn ra và để nghỉ dưỡng.
Hệ sinh thái san hô xung quanh được bảo tồn rất tốt. Vùng biển bao quanh hòn đảo trông giống như một viên ngọc bích lấp lánh. Rừng dừa trên đảo thì xanh tươi mơn mởn. Nghe nói ngồi thuyền ra khơi ở đây còn có tỷ lệ bắt gặp được cá voi và cá heo.
Du thuyền cập bến tại bến tàu của hòn đảo. Vừa mới bước xuống thuyền, Ôn Thi Kiều đã nhìn thấy một bóng dáng mặc đồ vàng tươi cách đó không xa. Cô ta đang đón lấy gió biển, vui vẻ chạy tới.
Người còn chưa tới gần, một giọng nói lảnh lót kiều diễm đã truyền đến trước:
"Thương tiên sinh!"
Cô ta bị Hạ Quân Xuyên nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy cổ áo. Anh ta nhíu mày, cạn lời lên tiếng:
"Hạ Oánh Thư, em bị mù rồi sao? Một người to lù lù như anh đang đứng ngay trước mặt, vậy mà em chỉ nhìn thấy mỗi Thương Mạc thôi à?"
Hạ Oánh Thư tỏ ra không vui cho lắm:
"Ngày nào em chẳng gặp anh. Hai anh em mình thì có gì để nói với nhau chứ."
Hóa ra vị này chính là Hạ tiểu thư.
Ôn Thi Kiều cẩn trọng nhích sang bên cạnh một chút. Cô muốn tránh xa Thương Mạc ra một chút, kẻo bị Hạ tiểu thư nhìn thấy lại sinh ra hiểu lầm.
Bước lùi nhỏ này của cô lại gây chuyện. Thương Mạc đã nhận ra điều đó, anh bình tĩnh liếc nhìn cô một cái. Ánh mắt nhàn nhạt, rõ ràng chẳng nói lời nào, nhưng Ôn Thi Kiều lại cảm nhận được từng luồng khí lạnh lẽo truyền tới.
Thương Mạc không có thời gian đứng nghe cặp anh em kia cãi vã.
Anh cau mày lại, đầu ngón tay mân mê điếu thuốc. Anh trầm ổn hơi nâng chiếc cằm sắc sảo lên, tỏ vẻ có chút mất kiên nhẫn:
"Phòng của chúng tôi ở đâu."
Hạ Quân Xuyên 'ồ' lên một tiếng. Anh ta nhướng mày, nở một nụ cười đầy ẩn ý xấu xa:
"Lần này có khá nhiều người đến dự tiệc, phòng ốc có chút không đủ rồi. Hiện tại chỉ còn lại một căn phòng suite ở tầng cao nhất thôi. Đành tủi thân hai người ở tạm một chút vậy."
Nhịp thở của Ôn Thi Kiều khẽ khựng lại: "…?"
Lúc này anh ta lại bổ sung thêm:
"Trong căn suite đó có hai phòng ngủ lận. Khóa cửa cũng được thiết kế theo tiêu chuẩn an toàn cấp ngân hàng. Ôn tiểu thư đừng lo lắng, bất kể là ai đến, chỉ cần cô không mở cửa thì người đó tuyệt đối không vào được đâu."
"…" Đây là vấn đề của khóa cửa sao…
Hạ Oánh Thư nghi hoặc chen lời vào:
"Không đúng nha, tầng em ở chẳng phải vẫn còn…"
Lời còn chưa nói hết, cô ta đã bị Hạ Quân Xuyên vung tay bịt miệng rồi lôi xệch khỏi hiện trường. Anh ta đưa tay ra hiệu cho người hầu trên đảo dẫn Thương Mạc và Ôn Thi Kiều về phòng, cũng không quên tỏ ra lịch sự:
"Lát nữa đến tìm bọn tôi chơi nhé. Tối nay có đốt pháo hoa đấy, hẹn gặp lại sau, Ôn tiểu thư."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)