Cơ thể đột nhiên lơ lửng giữa không trung. Ôn Thi Kiều khẽ kêu lên một tiếng. Cô theo bản năng ôm chặt lấy cổ Thương Mạc. Cô cảm nhận được cánh tay rắn chắc của anh đang siết chặt lấy mình. Lực đạo ấy giống như muốn khảm sâu cô vào trong cơ thể anh vậy. Nó mơ hồ toát lên một khát vọng kiểm soát nhàn nhạt.
Đầu óc cô choáng váng. Cơ thể cô cũng bị anh siết đến mức nhũn ra. Cô nhíu chặt khuôn mặt nhỏ nhắn lại. Cô cảm thấy hơi khó chịu vì bị vóc dáng săn chắc của người đàn ông cấn vào.
Ánh mắt Thương Mạc lướt qua khuôn mặt cô. Người trong lòng anh lúc này trông khá ngoan ngoãn. Anh không biết cô đang nghĩ gì. Cô đang cắn chặt đôi môi đỏ mọng, hàng mi dài khẽ run rẩy, trông vô cùng đáng thương.
Anh nới lỏng một tay ra để giữ chặt lấy cô trong lòng. Bàn tay còn lại của anh bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải buông răng ra.
Toàn thân cô gái nhỏ chỗ nào cũng mềm mại khiến gân xanh trên trán anh giật liên hồi. Bàn tay đang siết chặt vòng eo thon gọn của cô cố gắng kiềm chế và nhẫn nhịn. Thế nhưng anh vẫn không khống chế được mà gia tăng lực đạo. Đầu ngón tay chạm vào người cô truyền đến từng cơn tê dại li ti.
Thương Mạc hé môi. Giọng nói trầm thấp của anh tràn ra vẻ khàn khàn nhàn nhạt:
"Đừng cắn nữa."
Thật là một người độc tài. Ôn Thi Kiều ngoan ngoãn buông lỏng hàm răng.
Cô cảm thấy hơi choáng váng. Thế nhưng, cô vẫn nhớ hình như trong tay mình đang thiếu thứ gì đó. Cô nghiêng đầu nhìn ra phía sau. Chiếc điện thoại di động của cô đang nằm im lìm cách nơi cô vừa trốn không xa.
Cô khẽ vùng vẫy hai cái. Dù người đàn ông chỉ bế cô bằng một tay nhưng tư thế vẫn vô cùng vững chãi. Cô cất giọng mềm mỏng:
"Điện thoại của tôi…"
Cô cứ tưởng Thương tiên sinh sẽ thả mình xuống. Nhưng anh chỉ ngoái đầu liếc nhìn một cái. Sau đó, anh lại ấn người cô sát vào lòng mình thêm một chút. Thể phách cường tráng tạo nên sự chênh lệch vóc dáng đã ôm trọn lấy toàn bộ cơ thể cô.
Thương Mạc kiên nhẫn nói bằng giọng điệu ôn hòa:
"Ôm chặt tôi."
Ôn Thi Kiều không nghe lời anh. Ánh mắt và tâm trí của cô đều đặt cả vào chiếc điện thoại. Thương Mạc cũng không nhắc nhở thêm. Anh liếc nhìn người trong lòng, rồi hơi cúi người xuống làm động tác nhặt đồ.
Cảm giác mất trọng lượng đột ngột ập đến. Cô có cảm giác giống như mình sắp rơi khỏi người anh và ngã xuống đất vậy. Ôn Thi Kiều giật mình hoảng hốt. Cô mạnh mẽ ôm chặt lấy cổ người đàn ông, cả người dán sát vào lồng ngực anh.
Hương thơm hoa hồng dường như trở nên nồng đậm hơn vì sự xích lại gần của cô. Cơ thể mềm mại chủ động kề sát mang đến sự mềm nhũn đến khó tả. Thương Mạc cúi đầu. Anh vỗ nhẹ vào lưng cô như đang vỗ về an ủi.
Đáy mắt anh lờ mờ lóe lên một tia sáng tối tăm sâu thẳm. Anh lại cất giọng khàn khàn một lần nữa:
"Ôm chặt."
Lần này Ôn Thi Kiều đã chịu nghe lời. Cô ngoan ngoãn tựa vào lòng anh. Chỉ là vừa nãy bị dọa sợ, nên bây giờ cô cảm thấy hơi tủi thân. Dáng vẻ đó khiến Thương Mạc khẽ nhếch môi cười. Anh đỡ lấy mông cô rồi cúi người xuống, dễ dàng nhặt chiếc điện thoại lên.
Màn đêm tĩnh mịch. Gió đêm thổi qua từng cơn. Có lẽ gió đêm hôm nay quá đỗi dịu dàng. Hoặc cũng có thể do bước chân của Thương Mạc quá mức vững vàng, không hề mang lại chút cảm giác xóc nảy nào.
Ôn Thi Kiều buồn ngủ đến mức sắp không mở nổi mắt. Đầu cô cứ gật gù liên tục. Cuối cùng, cô nghiêng đầu gục hẳn vào hõm vai của người đàn ông.
Hơi thở nhẹ nhàng tựa như một chiếc lông vũ. Thế nhưng, nó lại nóng rực như đang thiêu đốt làn da trên cổ Thương Mạc. Yết hầu nhô cao của anh khẽ lăn lộn. Bàn tay đang siết chặt vòng eo cô gái nhỏ cố gắng kiềm chế sự bứt rứt muốn vuốt ve.
Anh vốn đã biết từ lâu. Mọi thứ thuộc về Ôn Thi Kiều đều có sức hấp dẫn cực lớn đối với anh. Thế nhưng anh chưa từng nghĩ tới chuyện này. Chỉ là ôm cô vào lòng thôi mà trong lòng anh đã trào dâng sự khao khát.
Đây gần như là lần đầu tiên anh hiểu được sự tham lam vô độ của chính bản thân mình. Nhưng anh không cảm thấy điều này có gì không tốt. Anh muốn có được Ôn Thi Kiều. Anh muốn cô từ đầu đến chân, muốn trọn vẹn mọi thứ thuộc về cô.
Thương Nhược Vi đang vô cùng phiền lòng. Ôn Thi Kiều đã rời đi hơn hai tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa quay lại. Điện thoại của cô ấy cũng không thể gọi được.
Đương nhiên cô ấy biết ở biệt thự Bán Sơn chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Nhưng không nhìn thấy người, trong lòng cô ấy luôn cảm thấy không vui.
Trái tim cô ta thắt lại, đập thình thịch như trống bỏi. Nhưng cô ta còn chưa kịp vui mừng, ánh mắt đã khựng lại nơi vòng tay của anh. Cô ta trừng lớn hai mắt với vẻ khó tin.
Trong lòng Thương tiên sinh vậy mà lại đang ôm một người phụ nữ?! Cô ta cố gắng mở to mắt để nhìn xem người anh đang ôm là ai. Đáng tiếc là khuôn mặt của người phụ nữ đó đã hoàn toàn vùi vào hõm cổ của Thương tiên sinh, không thể nhìn rõ được.
Thế nhưng chiếc váy dài màu trắng đó… trông rất quen mắt. Sắc mặt cô ta lập tức trở nên khó coi. Cho đến khi chiếc xe đó chạy đi, ánh mắt của cô ta vẫn bám sát theo. Mãi cho đến khi có người vỗ nhẹ vào vai cô ta:
"Diệu Huyên, cô đang nhìn gì vậy?"
Thang Diệu Huyên giật mình định thần lại. Cô ta nở nụ cười đáp:
"Không có gì."
Cô ta làm như vô tình nhắc tới. Cô ta giữ lấy nụ cười rạng rỡ, ôm lấy cánh tay của Thương Nhược Vi rồi hỏi:
"Anja, cô giáo dạy tiếng Trung của cậu đi đâu mất rồi? Tôi rất thích cô ấy, muốn tìm cô ấy nói chuyện một chút nhưng mãi không thấy người đâu."
Thương Nhược Vi lắc đầu đáp:
"Tôi cũng không rõ nữa. Có thể chị ấy về nhà trước rồi chăng? Điện thoại cũng không gọi được."
Thang Diệu Huyên bất động thanh sắc lên tiếng:
"Ra là vậy."
Thảo nào ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô ta đã cảm thấy rất ghét Ôn Thi Kiều. Những loại phụ nữ muốn một bước lên mây này cô ta đã chứng kiến quá nhiều rồi.
Xem ra Thương Nhược Vi vẫn chưa biết người phụ nữ kia rắp tâm bất lương. Cô ấy vẫn tưởng Ôn Thi Kiều là người tốt nên mới cho phép cô tham gia buổi tiệc trà chiều nay. Thang Diệu Huyên không nhanh không chậm nói. Vẻ mặt cô ta tỏ ra vô cùng ngây thơ:
"Vừa nãy tôi nhìn thấy Thương tiên sinh đang ôm một người phụ nữ trong lòng. Liệu có khi nào đó chính là cô giáo tiếng Trung của cậu không?"
Thương Nhược Vi khựng lại thấy rõ. Bất cứ ai nghe xong chuyện này chắc chắn đều sẽ nổi giận. Người mà mình đối xử bằng cả tấm chân tình, thực chất lại luôn cố tình tiếp cận anh trai mình. Cô ta muốn leo lên giường của anh trai cô ấy. Việc đuổi việc người phụ nữ đó rồi tống cổ khỏi Thâm Cảng cũng là chuyện đương nhiên.
Thế nhưng, bất thình lình Thương Nhược Vi lại thốt lên:
"A, không lẽ Tiểu Kiều đang cảm thấy không khỏe ở đâu sao? Không được rồi, tối nay chúng ta giải tán tại đây nhé, tôi phải đi xem chị ấy thế nào đã."
Thương Nhược Vi vội vã sải bước ra ngoài. Thang Diệu Huyên vốn dĩ muốn xem trò cười cô ấy tức giận lôi đình bắt Ôn Thi Kiều cút đi. Ai ngờ sự việc lại phát triển thành thế này.
Cô ta vô cùng sửng sốt. Cô ta theo bản năng đưa tay ra định cản lại, nhưng liền bị Thương Nhược Vi lạnh lùng liếc nhìn một cái.
"Cô còn có chuyện gì nữa sao?"
Người ở Thâm Cảng đều biết Thương tiên sinh làm việc luôn mạnh mẽ dứt khoát, sát phạt quyết đoán. Thử hỏi em gái của anh sao có thể là một kẻ ngu ngốc được chứ. Chỉ qua vài ba câu nói, cô ấy đã nhận ra Thang Diệu Huyên có ý đồ xấu.
Thương Nhược Vi liếc mắt nhìn cô ta rồi nói:
"Tôi cứ nghĩ cô thực lòng muốn kết bạn với tôi. Giờ xem ra không phải vậy. Tôi rất ghét những kẻ tâm tư thâm hiểm. Cứ quyết định vậy đi, sau này cô không cần liên lạc với tôi nữa."
Cô ấy vội vàng bước ra ngoài. Xung quanh không một ai dám lên tiếng cản lại. Thang Diệu Huyên đứng ngây người tại chỗ. Sắc môi cô ta trắng bệch đi vài phần. Mọi người xung quanh đưa mắt nhìn nhau, bị sự cố bất ngờ này dọa cho sợ hãi đến mức thở mạnh cũng không dám.
Ngày hôm sau, lúc Ôn Thi Kiều tỉnh dậy trên giường, đầu óc cô vẫn còn mơ màng.
Cô vẫn còn mang máng nhớ một chút chuyện tối qua. Thế nhưng, có vài ký ức lại giống như đang diễn ra trong giấc mơ. Điều đó khiến cô nhất thời khó mà phân định được đâu là thực, đâu là mơ.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô bước ra khỏi phòng ngủ. Cô bất ngờ nhìn thấy Thương Nhược Vi. Thương Nhược Vi đang uể oải vươn tay ra chào hỏi trong lúc đang dùng bữa sáng:
"Chị khỏe hơn chưa?"
Đôi mắt cô ấy nhìn chằm chằm vào cô không chớp:
"Chị cũng ngoan quá rồi đấy. Anh cả em bảo chị uống say rồi chẳng nhớ gì cả, chỉ nhớ mỗi việc tìm người đưa chị về nhà thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



