Thế nhưng, nụ cười vừa thoáng qua đã bị phá vỡ ngay lập tức. Phía sau lại vang lên một tiếng thở dốc ngọt ngào:
A~ Anh Vũ… Nếu chị Chanh biết chuyện này thì sao đây? Chắc chắn chị ấy sẽ tức giận lắm đúng không…?
…
Tiếng động phía sau đột nhiên ngưng bặt. Không nghe thấy lời đáp trả của Phó Văn Vũ, cô gái hiểu rằng hắn đang chần chừ.
Anh Vũ, em yêu anh… Chỉ là em quá tham lam, muốn chiếm hữu anh cho riêng mình mà thôi…
Giọng Nguyễn Trăn run rẩy đầy đáng thương, như thể cô ta đang dồn hết can đảm để thốt ra những lời này.
Lần này cứ coi như là lời từ biệt trước khi anh cưới đi… Sau này em sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hai người nữa…
Phó Văn Vũ thở dài:
Giá như Giang Chanh được một nửa dịu dàng như em thì tốt biết mấy… Chỉ có những cô gái mềm mại như em mới xứng đáng thức tỉnh linh thể mỹ nhân ngư…
Giang Chanh: “…”
Nghe đến đó, khóe miệng cô khẽ giật giật, ngón tay bấm mạnh vào lòng bàn tay, kìm nén cơn thịnh nộ. Bản thân cô còn chưa mở miệng chê bai hắn bẩn thỉu, vậy mà hắn lại dám oán trách cô?! Thật sự quá ghê tởm! Nếu đã không vừa mắt cô đến thế, sao không tự mình đứng ra hủy hôn? Cái gì cũng muốn, đúng là loại đàn ông cặn bã!
Tháng sau cô sẽ đủ tuổi trưởng thành, chẳng lẽ cô thực sự phải chấp nhận số phận bị ràng buộc cả đời với kẻ này sao? Giang Chanh suy tính một hồi, cuối cùng vẫn không thể nuốt trôi cục tức này, cô xoay người, quay trở lại bên rèm che.
Phó Văn Vũ là lính gác cấp S, còn Nguyễn Trăn chỉ là dẫn đạo cấp A. Một dẫn đạo cấp A hoàn toàn không thể xoa dịu triệt để những cảm xúc tiêu cực của một lính gác cấp S. Trong đợt dẫn đạo mới của Tháp Trắng, chỉ có Giang Chanh đạt cấp S, nên chắc chắn Phó Văn Vũ sẽ không dễ dàng từ bỏ cô. Không biết nếu ghi lại cảnh hắn ta phản bội, liệu có đủ bằng chứng để thuyết phục Tháp Trắng hủy hôn hay không?
Nương theo chút hy vọng mong manh, cô thận trọng đưa tay ra khỏi bức rèm nhung, khéo léo lách qua khe hở của lớp kính hoa văn tinh xảo, kích hoạt thiết bị ghi hình để thu lại cảnh tượng chướng tai gai mắt kia.
“Nhìn kìa, mỹ nhân ngư bé nhỏ của chúng ta vừa phát hiện ra chuyện thú vị rồi đấy.”
Những kẻ xung quanh đồng loạt đưa mắt theo hướng ngón tay cô ta chỉ, liếc nhìn về phía tấm rèm.
“Phát hiện thì đã sao? Phó gia đời nào chịu buông tay món hàng mỹ nhân ngư quý giá ấy. Dẫu cho có mang chứng cứ bày ra trước mặt Tháp Trắng, cùng lắm cũng chỉ nhận được chút bồi thường rẻ mạt… thật đáng thương.”
“Cũng chẳng đến mức đáng thương đâu. Phó Văn Vũ tuy trăng hoa, nhưng dù sao hắn cũng là lính gác cấp S, sở hữu linh thể Hắc Long hiếm có suốt trăm năm qua. Hơn nữa, với xuất thân từ Phó gia, mỹ nhân ngư nhỏ bé kia xét ra cũng đã vớ được món hời lớn rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


