Đại hội võ lâm hôm sau, Tạ Tụ không định ra ngoài.
Một vòng vết đỏ trên cổ, dẫu có ra ngoài chỉ e cũng bị vô số ánh mắt đánh giá.
Đến lúc đó, chỉ e đại hội võ lâm cũng chẳng tiến hành được nữa rồi.
Tất cả đều là thành quả cả một đêm của Khúc Cửu Nhất.
Nếu không phải thời gian và địa điểm không phù hợp, Khúc Cửu Nhất ra tay lột cũng gần như lột sạch quần áo của Tạ Tụ rồi.
Bên ngoài còn một đống đệ tử Toái Ngọc Cung đang dựng lỗ tai đấy!
Sẽ tới lúc có thể cởi được hết ra.
Tiện tay, y còn để lại một quả dâu tây ở chỗ thủ cung sa!
Lần sau sẽ khiến thứ này biến mất hoàn toàn!
Sáng sớm hôm sau, Tạ Tụ nhìn "thảm trạng" của mình trong gương liền biết hôm nay mình tám phần không ra ngoài được rồi.
Cho dù dùng dược để che, muốn điều chế nó cũng cần thời gian.
Từ trước tới nay, Tạ Tụ chưa từng nghĩ tới bản thân mình lại cần phải dùng tới thuốc bột để che vết thương.
Ngoài ra, một khi hắn ra ngoài, các đệ tử Toái Ngọc Cung đều sẽ hóng hớt "tình hình chiến đấu" của Tạ Tụ và Khúc Cửu Nhất, nào còn có tâm trạng luận võ nữa?
Thứ các nàng quan tâm nhất cũng chẳng phải võ lâm đại hội gì mà là cung chủ và Tạ trưởng lão rốt cuộc lúc nào mới có thể sinh hạ tiểu cung chủ, cảm tình của họ rốt cuộc như nào rồi, có thể xuất hiện biến cố gì không vân vân.
"Nếu không huynh cũng cho ta một cái?" Khúc Cửu Nhất duỗi tay, vạch cổ áo của mình ra, chủ động đưa cổ tới trước mặt Tạ Tụ.
So với những dấu hôn lộn xộn lại đỏ tươi trên cổ Tạ Tụ, cổ của Khúc Cửu Nhất có thể nói là trắng tinh một mảng.
Nhìn cần cổ trắng muốt này của Khúc Cửu Nhất, Tạ Tụ đúng thực là ngứa răng.
Nhưng Tạ Tụ lại như nghĩ tới cái gì, vẫn nhịn xuống.
"Bây giờ chưa phải lúc" Tạ Tụ giúp Khúc Cửu Nhất chỉnh lại y phục, giọng có hơi khàn, "Hôm nay là ngày thứ hai của đại hội võ lâm, đệ tử của Toái Ngọc Cung và Hồng Liên đạo lên đài tranh đấu, cũng sẽ có lúc cần em ra tay"
Cho nên, hình tượng của Khúc Cửu Nhất khá quan trọng.
Về mặt sinh hoạt cá nhân, Toái Ngọc Cung vốn đã bất lợi hơn các một phái khác một chút.
Cho dù Khúc Cửu Nhất chẳng thèm để ý, Tạ Tụ vẫn muốn được lo nghĩ nhiều hơn cho Khúc Cửu Nhất.
Đương nhiên, Tạ Tụ cũng chưa từng đánh dấu dâu tây bao giờ.
Nếu hôn không được, khụ...
Dù sao không có kinh nghiệm gì.
Hắn không giống Khúc Cửu Nhất, ở Toái Ngọc Cung cũng coi như học tập có hệ thống, có thể trồng đầy cả cổ hắn.
"Có phải huynh không biết hay không?" Khúc Cửu Nhất ngoài ý muốn nhìn ra được một số chuyện khác từ mặt Tạ Tụ.
Tay Tạ Tụ đang chỉnh lại y phục cho Khúc Cửu Nhất tức thì cứng đờ, không biết nên phản bác như nào.
Chỉ đành cam chịu.
"Ài, Tri Vân, tuy rằng huynh lớn hơn ta hai tuổi nhưng vẫn uống phí thời gian sống không rồi" Khúc Cửu Nhất cố ý gọi tên Tạ Tụ, trong lòng có chút đắc ý, cũng có chút vui vẻ.
Ài, Tạ thuần thuần thực sự đáng yêu.
Không biết thì không biết, giả vờ y như thật, suýt chút nữa đã lừa được y rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


